/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Hạt thóc

2181 19:37, 03/10/2022

( từ)

Hạt thóc
Chuyện kể về một gã tâm thần. Gã từng là nhà văn, từng làu làu tiếng Pháp. Thế rồi chẳng biết do ngộ chữ thế nào đó, gã đâm ra lẩn thẩn. Gã cứ nghĩ mình là hạt thóc bé bỏng tội nghiệp. Và vì thế, cứ trông thấy gà qué ở đâu là gã co cẳng chạy.

Thật tội nghiệp cho gã! Thà gã cứ nghĩ mình là một cục cứt để rồi mà sợ chó, thì đời gã chẳng đến nỗi khổ như vậy. Chó đang thưa vắng dần. ở làng quê bây giờ, có bói cũng chẳng tìm thấy bóng dáng một chú chó nhỏ. Để phòng bệnh dại, người ta đã triệt chó. Trên vùng núi cao, ở những bản xa mù, thỉnh thoảng lắm mới có tiếng chó sủa eo óc, nghe như tiếng ếch kêụ Mà cũng chẳng biết có phải đấy là tiếng chó sủa thật không, hay chỉ là chút ký ức vẩn lên trong tâm trí người bộ hành mệt mỏi, thấp thỏm bước trên những con đường rừng khuya khoắt, mong có chỗ dừng chân, muốn gặp một bản làng, mà rồi nghĩ ra vậỵ Chỉ ở Hà Nội mới có chó. Rất nhiều chó. Chó ngào ngạt suốt một rẻo đê Nhật Tân. Nhưng đó lại là những con chó hoà bình, chẳng có gì phải sợ. Khốn nỗi gã lại là hạt thóc. Một hạt thóc bé nhỏ nên mới sợ gà. Mà gà thì ở đâu chẳng có. Chúng sinh sôi nảy nở đàn đàn lũ lũ ở các nông trường, các trại gà công nghiệp, các làng quê xóm bản. Đến cả những phố phường sầm uất, sang trọng, ồn ào người xa gần cũng có thể bất thần nghe thấy tiếng gà gáy te te ngay trên ban-công, ở những biệt thự cao tầng chìm lấp sau những giàn hoa giấy khuê các. Bởi vậy tính mạng gã luôn bị đe dọa.

May sao, có một người hiểu được nỗi bất hạnh ấy của gã. đó là ông bác sĩ tâm thần. Ông niềm nở đón gã vào viện. Bệnh viện của ông cũng lạ. Nó chẳng giống những bệnh viện tâm thần mà ta thường thấỵ Nhìn khắp bốn phía chẳng có tường ngăn, rào chắn. Ngày đêm cửa mở thông thống. Bệnh nhân không ai bị trói giữ, giam nhốt. Đến nỗi chính gã cũng chẳng biết mình mang bệnh và đang ở trong một bệnh viện tâm thần. Gã hoàn toàn tự do, có thể tha thẩn đi hái thuốc cùng mấy cô y tá trẻ đẹp, có thể suốt ngày ngồi đàm đạo văn chương với mấy ông bác sĩ. Đôi lúc cao hứng, gã còn mang những bài thơ gã viết bằng tiếng Pháp đọc cho bác sĩ nghẹ Rồi ông bác sĩ cũng lại mang những bài thơ viết từ thời đang còn là sinh viên Trường Y ra đọc, nhờ gã góp ý, sửa chữạ Nói gì thì nói, chứ cái khoản văn chương thơ phú này, em cứ phải tôn ông anh là bậc đại sư phụ. Thế thì ai dám bảo gã là hạt thóc. Chỉ được cái bố láo!

Cứ thế, gã được kính trọng, được cư xử thân ái như cư xử với một con ngườị Và bằng tấm lòng nhân ái ấy, ông bác sĩ tài ba đã cứu được gã, đă đưa gã từ cõi mộng mị hoang tưởng về nơi xứ ngườị Ông anh làm nghề gì? Tớ là nhà văn. Cóc phải! Người ta bảo ông anh là hạt thóc! Bậy! Tớ là con ngườị Cậu nói gì mà lạ thế? Tớ là người!

Gã tròn mắt kinh ngạc thật sự. Còn bác sĩ thì tủm tỉm cười, gương mặt thật rạng rỡ. Sau đó ít ngày, gã ra viện. Cuộc chia tay thật bịn rịn. Rồi gã thung thăng ra về. Nhưng thật oái oăm, chính lúc ấy, cái lúc gã đang ung dung bước như một con người ấy, thì ở xóm ven đê, lại vút lên tiếng gà gáy. Thế là gã lại co cẳng chạy. Gã chạy tất tưởi, chạy cuống quýt, lao bừa vào bụi rậm, vào các xó xỉnh khuất lấp để lẩn trốn. Bác sĩ há mồm kinh ngạc. Ông không hiểu sao căn bệnh tái phát nhanh đến thế. Khó nhọc lắm, bác sĩ mới lôi được gã lẩy bẩy từ sau bồ thóc ra. Ông anh làm sao thế hả? Con gà... con gà... gã líu lưỡi lại. Ông anh có phải là hạt thóc không? Bậy! Tôi không phải là hạt thóc. Tôi là người. Là con người! Thế sao thấy gà anh lại chạy. Khổ! Cậu thấy đấy. Tôi không phải hạt thóc. Nhưng con gà, vâng, chính là con gà ấy, nó vẫn cứ tưởng tôi là hạt thóc thì sao?
Phù Thăng
1 2 35,687 8.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

BÍ MẬT BẤT NGỜ CHIẾC ĐỒNG HỒ KHÁCH ĐỂ QUÊN
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4120 13:17, 11/09/2026
0 0 513 0.0
Trong một con phố ở thành phố Hoschton, có một tiệm giặt là "Diana". Bà chủ của tiệm giặt là là bà Henry đã 72 tuổi. Chồng bà, ông Henry mới qua đời chưa được bao lâu, bỏ lại mình bà cô đơn trong căn nhà trống vắng.Việc kinh doanh đã dừng lại từ lâu song bên ngoài, tấm biển hiệu "Diana" vẫn được treo như trước. ...
NGƯỜI GIÀU NHẤT CUỐI THỜI NHÀ THANH: CÓ 2 HẦU GÁI, 1 NGƯỜI SINH RA TỐNG MỸ LINH, 1 NGƯỜI LÀ MẸ CỦA TRIỆU NHẤT ĐỊCH
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4118 09:29, 04/09/2026
0 0 1,465 0.0
Từ hai nữ tỳ trong phủ Thịnh, họ trở thành những người mẹ sinh ra Tống Mỹ Linh và Triệu Nhất Địch – hai nhân vật gắn liền với những bước ngoặt lớn của lịch sử Trung Quốc cận đại.Trong lịch sử cận đại Trung Quốc, có hai người phụ nữ từng để lại dấu ấn đặc biệt đối với vận mệnh đất nước. ...
LÃO TỬ DẠY: LÀM NGƯỜI MINH TRÍ THÌ PHẢI BIẾT THỦ NGU, THỦ TĨNH, THỦ NHU
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4117 14:00, 03/09/2026
0 0 1,575 0.0
Lão Tử là một danh nhân thời Xuân Thu, ông đã đúc kết tinh hoa và đạo học của đời mình mà viết cuốn “Đạo Đức Kinh” lưu lại hậu thế. Tác phẩm vô cùng ngắn gọn, hàm súc ấy lại đề cập đến những vấn đề không tầm thường chút nào. Lão Tử khuyên người ta phải biết tu thân dưỡng tính, sống thuận ...
NGƯỜI CÓ ĐỨC TỰ SẼ CÓ PHÚC, MỘT NIỆM THIỆN LƯƠNG ĐỊNH TƯƠNG LAI
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4116 16:57, 28/08/2026
0 0 1,595 0.0
Đạo Trời không thiên vị ai nhưng thường giúp đỡ người thiện lương. Người biết hành thiện tích đức thì tự nhiên sẽ có được phước báo.Vị trưởng lão biết xem tướngTrong “Thái thượng cảm ứng thiên” có chép một câu chuyện kể rằng, vào thời nhà Minh, ở chùa Khánh Vân trên núi Đỉnh Hồ, Quảng Đông, ...
Pháp Sư Trụ Trì Thản Nhiên Đón
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4113 08:00, 26/08/2026
0 0 2,123 0.0
Pháp Sư Trụ Trì Thản Nhiên Đón "Đại Tướng Quân Tới Phá Chùa", Cái Kết Khiến Hậu Nhân Cảm ThánPháp sư Hư Vân đang ngồi thiền định cùng các tăng nhân, đột nhiên tiểu hòa thượng canh giữ cổng chùa hớt hải chạy vào đại điện kêu lớn: “Đại sự không hay rồi, đại sự không hay rồi, ngài mau trốn đi, hắn, ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!