/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Hạt thóc

2181 19:37, 03/10/2022

( từ)

Hạt thóc
Chuyện kể về một gã tâm thần. Gã từng là nhà văn, từng làu làu tiếng Pháp. Thế rồi chẳng biết do ngộ chữ thế nào đó, gã đâm ra lẩn thẩn. Gã cứ nghĩ mình là hạt thóc bé bỏng tội nghiệp. Và vì thế, cứ trông thấy gà qué ở đâu là gã co cẳng chạy.

Thật tội nghiệp cho gã! Thà gã cứ nghĩ mình là một cục cứt để rồi mà sợ chó, thì đời gã chẳng đến nỗi khổ như vậy. Chó đang thưa vắng dần. ở làng quê bây giờ, có bói cũng chẳng tìm thấy bóng dáng một chú chó nhỏ. Để phòng bệnh dại, người ta đã triệt chó. Trên vùng núi cao, ở những bản xa mù, thỉnh thoảng lắm mới có tiếng chó sủa eo óc, nghe như tiếng ếch kêụ Mà cũng chẳng biết có phải đấy là tiếng chó sủa thật không, hay chỉ là chút ký ức vẩn lên trong tâm trí người bộ hành mệt mỏi, thấp thỏm bước trên những con đường rừng khuya khoắt, mong có chỗ dừng chân, muốn gặp một bản làng, mà rồi nghĩ ra vậỵ Chỉ ở Hà Nội mới có chó. Rất nhiều chó. Chó ngào ngạt suốt một rẻo đê Nhật Tân. Nhưng đó lại là những con chó hoà bình, chẳng có gì phải sợ. Khốn nỗi gã lại là hạt thóc. Một hạt thóc bé nhỏ nên mới sợ gà. Mà gà thì ở đâu chẳng có. Chúng sinh sôi nảy nở đàn đàn lũ lũ ở các nông trường, các trại gà công nghiệp, các làng quê xóm bản. Đến cả những phố phường sầm uất, sang trọng, ồn ào người xa gần cũng có thể bất thần nghe thấy tiếng gà gáy te te ngay trên ban-công, ở những biệt thự cao tầng chìm lấp sau những giàn hoa giấy khuê các. Bởi vậy tính mạng gã luôn bị đe dọa.

May sao, có một người hiểu được nỗi bất hạnh ấy của gã. đó là ông bác sĩ tâm thần. Ông niềm nở đón gã vào viện. Bệnh viện của ông cũng lạ. Nó chẳng giống những bệnh viện tâm thần mà ta thường thấỵ Nhìn khắp bốn phía chẳng có tường ngăn, rào chắn. Ngày đêm cửa mở thông thống. Bệnh nhân không ai bị trói giữ, giam nhốt. Đến nỗi chính gã cũng chẳng biết mình mang bệnh và đang ở trong một bệnh viện tâm thần. Gã hoàn toàn tự do, có thể tha thẩn đi hái thuốc cùng mấy cô y tá trẻ đẹp, có thể suốt ngày ngồi đàm đạo văn chương với mấy ông bác sĩ. Đôi lúc cao hứng, gã còn mang những bài thơ gã viết bằng tiếng Pháp đọc cho bác sĩ nghẹ Rồi ông bác sĩ cũng lại mang những bài thơ viết từ thời đang còn là sinh viên Trường Y ra đọc, nhờ gã góp ý, sửa chữạ Nói gì thì nói, chứ cái khoản văn chương thơ phú này, em cứ phải tôn ông anh là bậc đại sư phụ. Thế thì ai dám bảo gã là hạt thóc. Chỉ được cái bố láo!

Cứ thế, gã được kính trọng, được cư xử thân ái như cư xử với một con ngườị Và bằng tấm lòng nhân ái ấy, ông bác sĩ tài ba đã cứu được gã, đă đưa gã từ cõi mộng mị hoang tưởng về nơi xứ ngườị Ông anh làm nghề gì? Tớ là nhà văn. Cóc phải! Người ta bảo ông anh là hạt thóc! Bậy! Tớ là con ngườị Cậu nói gì mà lạ thế? Tớ là người!

Gã tròn mắt kinh ngạc thật sự. Còn bác sĩ thì tủm tỉm cười, gương mặt thật rạng rỡ. Sau đó ít ngày, gã ra viện. Cuộc chia tay thật bịn rịn. Rồi gã thung thăng ra về. Nhưng thật oái oăm, chính lúc ấy, cái lúc gã đang ung dung bước như một con người ấy, thì ở xóm ven đê, lại vút lên tiếng gà gáy. Thế là gã lại co cẳng chạy. Gã chạy tất tưởi, chạy cuống quýt, lao bừa vào bụi rậm, vào các xó xỉnh khuất lấp để lẩn trốn. Bác sĩ há mồm kinh ngạc. Ông không hiểu sao căn bệnh tái phát nhanh đến thế. Khó nhọc lắm, bác sĩ mới lôi được gã lẩy bẩy từ sau bồ thóc ra. Ông anh làm sao thế hả? Con gà... con gà... gã líu lưỡi lại. Ông anh có phải là hạt thóc không? Bậy! Tôi không phải là hạt thóc. Tôi là người. Là con người! Thế sao thấy gà anh lại chạy. Khổ! Cậu thấy đấy. Tôi không phải hạt thóc. Nhưng con gà, vâng, chính là con gà ấy, nó vẫn cứ tưởng tôi là hạt thóc thì sao?
Phù Thăng
1 2 28,566 8.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Tại sao “đại nạn không chết tất có hậu phúc”? Lão tổ tông chỉ ra chân tướng
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3950 08:00, 19/01/2026
0 0 2,315 0.0
“Đại nạn không chết, tất có hậu phúc” Câu nói này ai ai cũng biết, ai ai cũng hiểu. Vậy tại sao những người đã từng trải qua hoạn nạn thường có “hậu phúc”? Sự thật như vậy có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng cổ nhân từ lâu đã phân tích rõ ràng về loại hiện tượng này, chỉ 3 câu là nói rõ chân tướng. 1. ...
Niềm tin chính là tài phú của đời người
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3949 08:00, 18/01/2026
0 0 2,791 0.0
Trong gió mưa cuộc đời, điều gì mới có thể khiến bạn bước đi vững vàng không lạc lối? Có người cho đó là sức khoẻ, có người cho là tiền bạc, quyền thế, lại có người cho là may mắn. Không, thứ giúp người ta sống đẹp hơn giữa miền nhân thế này thực ra rất đơn giản: Niềm tin.Vì sao một số người ...
“Thiện ở mặt, phúc ở lưng (eo)”
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3948 08:00, 17/01/2026
0 0 2,238 0.0
Người có phúc lớn thường trông thế này. Người xưa nói: “Thiện ở mặt, phúc ở lưng (eo)”. Câu này nghe dân dã nhưng cực kỳ đúng. Người được trời thương, được người quý thường có 5 đặc điểm rõ rệt nhất. Ai có đủ, cả đời ít lo thiếu thốn, con cháu cũng được nhờ.Mặt hiền, mắt lành – nhìn là ...
CHƯA TU CHẤP KIỂU ĐỜI, TU RỒI CHẤP KIỂU ĐẠO
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3947 12:43, 16/01/2026
0 0 4,076 0.0
Nghe có vẻ lạ, nhưng rất thật.Khi chưa tu, con người thường chấp vào tiền bạc, danh vọng, quyền lực, tình cảm.Khi bước vào con đường tu hành, nhiều người lại đổi chỗ chấp đó sang giáo điều, giới luật, hình thức, danh tiếng tu hành.Cuối cùng, họ vẫn chưa tự do — chỉ là thay một loại xiềng xích bằng một ...
Tấm Lòng Thiện Lương
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3946 10:53, 12/01/2026
0 0 3,686 0.0
Một hôm, đang đi trên đường, một người đàn ông bỗng nhìn thấy trên cột điện có dán một mảnh giấy.Trên mảnh giấy có viết mấy dòng chữ...Tò mò, anh ta đến gần để đọc thì thấy nội dung thế này:"Hôm qua, tôi có đánh rơi tờ 50 rupee trên con đường này nhưng vì mắt tôi không nhìn rõ nên không thể tìm ra ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!