/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Giúp đỡ

2510 11:21, 15/03/2023
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Giúp đỡ
Vào buổi sáng mùa đông ở Denver, thời tiết tự như một cô nàng đỏng đảnh. Có lúc, một làn hơi ấm từ đâu thổi đến làm mấy ụ tuyết bên đường tan chảy vào các rãnh nhỏ. Thế nhưng không bao lâu sau, những cơn gió lạnh băng đã quay trở lại, dữ dội hơn trước, khoác lên vạn vật chiếc áo mùa đông lạnh giá. Mùa đông ở Denver có thể làm cho những vị khách không giỏi chịu lạnh không bao giờ muốn quay trở lại

Khi ấy, tôi sắp có một bài phát biểu trước khoảng vài trăm người tại Trung tâm Hội nghị Denver. Vậy mà tôi lại lơ đãng quên mang theo pin lắp vào micro. Vì vậy, tôi vội vàng chạy đi tìm một cửa hàng tiện lợi. Khi thoáng thấy cửa hàng có tên 7-Eleven ở đằng xa, tôi vội bước thật nhanh đến đó, cố tránh những cơn gió lạnh buốt táp vào người.

Bên trong cửa tiệm lúc đó chỉ có đúng 2 người. Đứng sau quầy tính tiền là một cô gái đeo bảng tên Roberta. Nhìn dáng vẻ của Roberta, tôi đoán cô ấy đang ước mình được ở nhà ăn món súp nóng và cuộn mình trong chăn ấm thay vì phải đứng đây bán hàng.

Ngoài ra, trong tiệm còn có một ông cụ khá lớn tuổi. Với vẻ thoải mái, ông cụ đang chậm rãi dạo bước quanh các kệ hàng. Rõ ràng là ông ấy không hề có ý định mua hàng nhanh chóng rồi rời đi. Tôi thầm nghĩ, nếu ông cụ này không mất trí thì hẳn là đang bị lạc đường. Một ngày thế này mà ông cụ này lại chọn đi dạo quanh các kệ hàng trong một cửa hàng tiện lợi thay vì ở nhà sưởi ẩm, đúng là lạ lùng.

Nhưng tôi cũng không có thời gian để quan tâm đến ông ấy. Ngay lúc này, tôi cần mua pin vì hàng trăm người đang bận rộn đợi tôi đến. Tôi đến đây với một mục đích rất rõ ràng.

Chỉ một lát sau, ông cụ đã bước đến quầy thu ngân, ngay trước mặt tôi. Cô Roberta nhìn ông mỉm cười. Ông vẫn không nói lời nào. Roberta cầm mấy món hàng lặt vặt người khác cao tuổi đã chọn và đưa từng món qua máy tính tiền.

Theo tôi quan sát những món hàng thì ông cụ này quyết định ra đường giữa tiết trời lạnh lẽo này chỉ để mua một trái chuối, hộp bánh xốp loại thường. THật chẳng bõ công! Nếu đơn giản muốn ăn chuối và bánh xốp, một người bình thường sẽ chờ đến trưa, khi thời tiết trở nên ấm áp hơn rồi đi cũng chưa muộn. Nhưng có lẽ ông cụ này không được bình thường cho lắm.

Khi nhận hóa đơn tính tiền, ông cụ nặng nền dúi bàn tay già yếu vào sâu trong túi áo đã sờn màu. Nhanh lên nào! Ông có thể đang rảnh cả ngày nhưng tôi thì không, tôi suốt ruột thầm nhủ.

Ông cụ lấy ra những tờ tiền cũ mèm đặt lên quầy. Sau đó, ông chẳng nói lời nào mà chỉ run run đưa bàn tay nhăn nheo ra trước quầy tính tiền. Cô Roberta nhẹ nhàng xỏ quai chiếc túi xốp đựng đồ vào cổ tay ông rồi mỉm cười với ông.

Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy cô gái bán hàng chợt nắm lấy bàn tay còn lại của ông và dùng đôi bàn tay của mình xoa xoa vào hai tay của ông để sưởi ấm. Cô cũng chỉnh lại chiếc khăn choàng cổ đã bị rơi xuống vai cho ông và không quên cài lại cái nút ở tay áo của ông. Ông vẫn không nói lời nào.

“Được rồi bác Johnson, bác nhớ đi đường cẩn thận nhé”, cô vừa nói vừa chỉnh lại chiếc mũ len trên đầu ông. “Mai bác lại ghé nhé!”

Ông mỉm cười, gật đầu chào cô rồi chầm chậm quay lưng bước ra cửa. Chờ đón ông bên ngoài là cái lạnh buốt giá của mùa đông Denver.

Tôi chợt nhận ra rằng ông cụ ấy đến đây không phải để mua một trái chuối hay một hộp bánh. Ông ấy đến để trái tim mình được sưởi ấm.

Tôi quay sang hỏi Roberta: “Ông ấy là người thân hay một người bạn đặc biệt của cô à?”.

Cô gái mỉm cười đáp đây chỉ là một vị khách thường hay mua hàng ở cửa hàng thôi. Đối với cô, bất kỳ vị khách nào cũng quan trọng và đáng được giúp đỡ.

Team Uống Trà Thôi sưu tầm
0 0 21,549 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Lễ Phật là tu tâm
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3965 08:00, 16/02/2026
0 0 814 0.0
Giữa dòng đời bon chen, con người thường tìm đến cửa Phật để cầu mong bình an, mà quên rằng an lạc vốn không ở đâu xa, chỉ khởi từ chính nội tâm mình. Câu chuyện sau đây nghe qua tưởng giản dị, nhưng lại soi rọi một đạo lý rất sâu. Chùa Nam Sơn từ lâu nổi tiếng linh thiêng. Hương khói quanh năm chưa ...
PHẢI BIẾT MÌNH
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3964 08:00, 15/02/2026
0 0 891 0.0
Lão Tử nói: “Tri nhân giả trí, tự tri giả minh.” Biết người là trí, nhưng biết mình mới là sáng suốt.Con đường của minh triết chưa bao giờ bắt đầu từ việc hiểu thế giới bên ngoài, mà khởi đi từ một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng khó: Ta là ai? Chính vì vậy mà “triết nhân” mới có thể ...
TIỀN LÌ XÌ NÊN PHÁT ĐẾN MẤY TUỔI THÌ DỪNG LẠI? ĐỪNG VƯỢT QUÁ MỐC ẤY, KẺO CẢ HAI BÊN ĐỀU NGẠI
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3963 08:00, 14/02/2026
0 0 978 0.0
 Chớp mắt đã sắp đến Tết. Mỗi năm, khi đi chúc Tết họ hàng, câu chuyện về tiền lì xì luôn là đề tài không thể tránh khỏi. Năm ngoái, đồng nghiệp tôi – chị Vương đã rơi vào một tình huống khá ngượng ngùng chỉ vì phong bao đỏ. Cháu trai chị năm ấy đã 23 tuổi. Theo thói quen mọi năm, vừa gặp cháu, ...
Đạo Đức Kinh nói rằng: Những người thực sự tài giỏi đều đã học được cách “đi xuống dưới”
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3962 11:33, 13/02/2026
0 0 1,305 0.0
Những niềm tin nào được gieo vào chúng ta từ thời thơ ấu? Đó là “mọi người đều cố gắng vươn lên cao hơn”, “cố gắng trở thành người giỏi nhất”, và “luôn luôn cố gắng để trở thành số một”.Chúng ta giống như một nhóm người leo núi không ngừng nghỉ, tuyệt vọng leo lên cao hơn, tin rằng càng lên ...
Bài học dành cho tất cả chúng ta
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3961 12:58, 06/02/2026
0 0 1,580 0.0
Hai cậu bé gõ cửa nhà tôi, đề nghị cào hết lá trong sân với giá 10 đô la – và điều tôi làm tiếp theo đã thay đổi cách nhìn nhận về lao động chăm chỉ của chúng mãi mãi.Đó là một chiều thứ Bảy khi tôi nghe tiếng chuông cửa. Hai cậu bé, có lẽ khoảng 11 hoặc 12 tuổi, đứng trước hiên nhà tôi, tay cầm những ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!