/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Hãy luôn làm hết sức

2641 09:16, 22/05/2023
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Hãy luôn làm hết sức
Khoảng 3h sáng ngày 13/11/1953, tổng đài của đội phòng cháy chữa cháy thủ đô Copenhagen, Đan Mạch nhận được một cuộc điện thoại. Người lính cứu hỏa 22 tuổi tên là Erich đã tiếp nhận cuộc gọi:
- “Vâng, đây là đội phòng cháy chữa cháy”. Đầu dây bên kia không có ai trả lời nhưng Erich nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề.

Không lâu sau đó, một giọng nói gấp gáp vang lên:
“Cứu với, cứu tôi với… Tôi không đứng dậy được, tôi đang bị chảy máu”.
"Đừng hoảng hốt, thưa bà”, Erich đáp lại:
“Bà đang ở đâu, chúng tôi sẽ lập tức tới ngay?”
- “Tôi không biết nữa”.
- “Có phải bà đang ở nhà không?”
- “Vâng, tôi nghĩ là tôi đang ở nhà”.
- “Nhà bà ở đâu, đường nào vậy ạ?”
- “Tôi không biết, đầu tôi choáng quá, tôi đang bị chảy máu”.
- “Bà ít nhất cần nói cho tôi biết tên bà là gì?”
- “Tôi không nhớ, tôi nghĩ là tôi bị đập vào đầu”.
- “Xin đừng gác máy”.

Erich vừa nói vừa nhấc chiếc điện thoại khác để gọi đến công ty, một người đàn ông lớn tuổi nghe máy.

- “Xin hãy giúp tôi tìm ra người đang sử dụng số điện thoại này, bà ấy đang gọi đến đội phòng cháy chữa cháy”.
- “Không, tôi không thể, tôi chỉ là bảo vệ gác đêm thôi, tôi không biết những việc này. Hơn nữa hôm nay là thứ bảy nên cũng không có ai ở đây cả”.

Erich cúp máy và nghĩ ra một ý tưởng khác, anh hỏi người phụ nữ:
- “Làm cách nào mà bà có số điện thoại của đội phòng cháy chữa cháy ạ?”

Người phụ nữ trả lời yếu ớt:
- “Số này đã được lưu trên điện thoại, lúc bị ngã tôi kéo điện thoại và nó đã gọi đến”.

Erich nói tiếp:
- “Vậy bà nhìn xem trên điện thoại có số điện thoại của nhà bà hay không?”
-“Không có, không có dãy số nào khác, xin các anh hãy đến đây nhanh lên!”. Giọng người phụ nữ càng lúc càng yếu đi.

Erich vội vàng hỏi:
- “Xin bà hãy nói cho tôi biết bà có thể nhìn thấy vật gì?”
- “Tôi… tôi nhìn thấy cửa sổ. Ngoài cửa sổ có đèn đường”

Lúc này, Erich đã có một chút manh mối: Nhà của người phụ nữ hướng ra đường cái, hơn nữa chắc chắn ở lầu không cao, vì có thể nhìn thấy đèn đường.

- "Cửa sổ như thế nào, có phải hình vuông không ạ?”
- “Không, là hình chữ nhật”.

Căn cứ và hình dạng cửa sổ, Erich đoán người phụ nữ có thể đang sống ở một khu nhà cổ.

“Đèn nhà bà có bật không?” – Đây là câu hỏi cuối cùng của người lính cứu hỏa Erich.
- “Vâng, có bật”.

Erich muốn hỏi thêm nhiều manh mối hơn nữa nhưng đầu bên kia đã không còn trả lời, điện thoại chưa bị cúp.

Erich biết rằng phải lập tức hành động. Nhưng chỉ dựa vào những manh mối đó, anh có thể làm gì đây? Anh gọi cho đội trưởng, trình bày lại vụ việc.

Vị đội trưởng nghe xong liền nói:
“Không có cách nào cả, không thể tìm được người phụ nữ này…”.

Erich nghe vậy nhưng vẫn không muốn bỏ cuộc. Nhiệm vụ hàng đầu của người lính cứu hỏa là “Cứu người”, anh đã được dạy như thế.

Vào thời điểm này, Eric đã đưa ra một ý tưởng táo báo và không do dự bày tỏ suy nghĩ của mình với thủ trưởng. Đội trưởng nghe xong giật mình kinh ngạc:
“Cậu làm như vậy thì dân chúng lại nghĩ là đang nổ ra một cuộc chiến tranh hạt nhân đấy”.

“Tôi khẩn cầu ngài”, Erich nói:
“Chúng ta phải mau chóng hành động, nếu bỏ qua cơ hội cứu người này, thì hết thảy đều phí công vô ích”.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó đội trưởng nói:
“Được, chúng ta hãy làm như vậy, tôi chạy qua ngay”.

10 phút sau, 20 chiếc xe cứu hỏa hú còi báo động inh ỏi trong thành phố, mỗi xe một khu vực, chạy khắp các nẻo đường.

Tiếp theo, Erich cẩn thận lắng nghe đầu dây bên phía người phụ nữ, anh vẫn nghe thấy tiếng thở dốc của bà.

Sau đó, vị đội trưởng hỏi anh đã nghe thấy tiếng còi xe cứu hỏa chưa?
- “Tôi đã nghe thấy”, Erich trả lời.

Vị đội trưởng ra lệnh: “Xe số 2, tắt còi báo động”. Lần này Erich trả lời:
“Tôi vẫn còn nghe thấy tiếng còi xe”.

Cho đến chiếc xe thứ 12, Erich hô lên:
“Tôi không nghe thấy nữa rồi”.
- “Xe số 12, mở còi báo động”.
- “Tôi đã nghe thấy tiếng còi xe, nhưng càng chạy càng xa”.
- “Xe số 12, quay đầu lại” – đội trưởng ra lệnh.

Ngay sau đó, Erich reo lên:
“Đang tới gần rồi, âm thanh nghe ngày càng chói tai, chắc hẳn sắp tới con đường phía nhà người phụ nữ rồi”.

Vị đội trưởng hỏi:
“Xe số 12, các bạn có nhìn thấy một cột đèn đường không?”
“Có hơn trăm đèn đường, mọi người đang ngó ra cửa sổ xem xảy ra chuyện gì”.

“Hãy dùng loa”, vị đội trưởng ra lệnh.

Erich nghe thấy tiếng loa:
- “Thưa quý ông quý bà, chúng tôi đang tìm kiếm một người phụ nữ đang trong tình trạng nguy kịch, chúng tôi chỉ biết bà ấy đang ở trong một căn nhà có đèn sáng, vậy nên mong các vị hãy tắt đèn nhà mình đi”. Sau khi nghe hiệu lệnh, người dân lập tức tắt hết đèn.

Chỉ trong chốc lát, tất cả căn nhà đều tối, chỉ trừ một cửa sổ…

Không lâu sau đó, Erich nghe thấy tiếng nhân viên cứu hỏa đi vào trong phòng, một người nói qua bộ đàm:
“Người phụ nữ này đã mất ý thức, nhưng mạch vẫn đập. Chúng tôi lập tức đưa bà ấy đến bệnh viện, tôi tin rằng sẽ cứu được bà ấy”.

Helen Thornda – đây là tên của người phụ nữ đã được cứu sống. Bà tỉnh lại và hồi phục trí nhớ của mình vài tuần sau đó.

Sự kiên trì nỗ lực của người lính cứu hỏa trẻ tuổi Erich đã cứu sống được một sinh mạng.

Sự việc này đã chứng minh một vấn đề:
“Nếu bạn thực sự muốn làm một điều gì đó, bạn nhất định sẽ tìm ra cách.

Ngược lại, nếu bạn muốn từ bỏ một điều gì đó, bạn sẽ tìm ra rất nhiều lý do để thuyết phục mình. Làm hay không là do bạn lựa chọn!”...

Team Uống Trà Thôi sưu tầm
0 0 31,196 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Bài học dành cho tất cả chúng ta
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3961 12:58, 06/02/2026
0 0 449 0.0
Hai cậu bé gõ cửa nhà tôi, đề nghị cào hết lá trong sân với giá 10 đô la – và điều tôi làm tiếp theo đã thay đổi cách nhìn nhận về lao động chăm chỉ của chúng mãi mãi.Đó là một chiều thứ Bảy khi tôi nghe tiếng chuông cửa. Hai cậu bé, có lẽ khoảng 11 hoặc 12 tuổi, đứng trước hiên nhà tôi, tay cầm những ...
Quản trị lời nói: không nói những gì mình thấy, chỉ nói những gì cần thiết để đạt được đại cuộc
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3960 08:00, 05/02/2026
0 0 577 0.0
Người ta thường học quản trị kinh doanh, quản trị kinh tế, quản trị khách sạn… nhưng có mấy ai từng nghĩ đến việc học “quản trị lời nói” cho chính mình? Trong khi đó, lời nói lại là thứ theo ta suốt đời, mở ra hay khép lại nhân duyên, gây dựng hay phá vỡ sự nghiệp, đem lại hòa khí hay gieo mầm xung ...
MỖI NGƯỜI ĐỀU ĐÚNG TRONG THẾ GIỚI CỦA HỌ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3959 10:28, 04/02/2026
0 0 830 0.0
Ai cũng có nhận thức đúng với sự hiểu biết hiện tại của mình.Điều ta cho là sai, với người khác có thể là đúng.Điều ta xem là ngu ngốc, với người khác có thể là minh triết.Mỗi người đang sống trong tầng nhận thức của riêng họ - được hình thành từ trải nghiệm, niềm tin, tổn thương và tình yêu mà họ ...
Bình an không phải là món quà. Nó là năng lực được rèn giữa tâm bão
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3958 11:38, 02/02/2026
0 0 787 0.0
Bạn muốn sự bình an trong tâm hồn? Những sự việc gây ức chế, hỗn loạn sẽ ập đến để bạn tập luyện khả năng tĩnh tại giữa tâm bão.Khi bạn bắt đầu khát khao sự tĩnh tại trong tâm hồn, đời sống sẽ không lập tức chiều theo mong muốn ấy. Trái lại, nó thường đưa đến những tình huống khiến bạn ức ...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3957 08:00, 30/01/2026
0 0 1,199 0.0
Suốt sáu tháng, cứ mỗi sáng thứ Ba, tôi đều nói dối bà cụ.Tôi bảo bà rằng hệ thống bị lỗi, rằng ứng dụng tính sai.Đó là cách duy nhất bà cho phép tôi… cứu bà.Tôi tên là Leo. Tôi làm shipper cho một ứng dụng giao hàng, nơi mà khách hàng chỉ là một dấu chấm trên bản đồ, và một con số trong thuật toán.Bạn ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!