/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Câu chuyện cậu bé trên xe buýt và bài học “đừng để ý đến ánh mắt của người khác”

2986 13:01, 08/11/2023
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Câu chuyện cậu bé trên xe buýt và bài học “đừng để ý đến ánh mắt của người khác”

Ở trạm dừng xe buýt nọ, một cậu bé ăn mặc rách rưới, bẩn thỉu, đeo một chiếc túi trên lưng theo sau một người đàn ông bước lên xe. Nhìn bộ dạng có vẻ như họ là công nhân xây dựng.

Mọi người xung quanh nhìn họ đầy ác ý, khinh thường, những tiếng xì xào đâu đó vang lên.

Xe buýt vào buổi sáng thường đông chật cứng người. Người ta bắt đầu cảnh giác với cậu bé hơn. Thời buổi này, những cậu bé lang thang như vậy thường bị nghi là những tay đạo chích, móc túi. Vừa lúc có một người xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ nhưng không lâu sau, một phụ nữ mang thai bước lên xe.

Cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói: “Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ!”.

Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào.

 

Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay, lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười nói: “Cô ơi, cháu lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu”.

Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rồi đỏ mặt ngồi xuống.

 

 

Câu chuyện cậu bé trên xe buýt và bài học

 

Chỉ bằng câu nói cậu bé nghèo khiến những ánh mắt khinh thường tắt lại.

Không nên vì ánh mắt của người khác mà thay đổi chính mình.

 

 

Cậu bé vừa cầm cái túi lên thì đột nhiên chiếc xe phanh gấp, thân hình gầy gò của cậu suýt bổ nhào về phía trước nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc túi ở trước ngực.

Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh âu yếm nói: “Cháu thật là một cậu bé ngoan!”

 

Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: “Bà ơi, cháu kỳ thực chưa ngoan lắm đâu, mẹ cháu luôn phải nhắc nhở cháu không nên để ý ánh mắt của người khác, và hiện giờ thì cháu đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!” (Forrest Gump là nhân vật trong tiểu thuyết nổi tiếng cùng tên năm 1986)

 

Người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cúi mặt xuống.

Người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: “Cháu cũng biết cuốn sách đó sao?”.

“Vâng ạ, mẹ thường đọc cho cháu nghe”.

“Cháu học được những gì qua cuốn sách đó?”, người phụ nữ hỏi.

Cậu bé nói rằng: “Điều con học được là, đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy sống thật tốt và đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất, là riêng biệt, họ giống như đủ loại sôcôla vậy…”

 

“Mẹ cháu làm gì?”

“Mẹ cháu trước đây là giáo viên ở trong làng”.

“Thế còn bây giờ thì sao?”

Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: “Mẹ cháu đang ở trong cái túi này!”

Người phụ nữ lại càng hoảng hốt hơn, người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng kể rằng:

 

“Tôi là chú của thằng bé này, bố của nó mấy năm trước chết vì bệnh. Mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là một giáo viên ở trong làng tôi, rất được mọi người tôn trọng. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn, nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố, còn mình thì làm thuê cho công trường xây dựng. Dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đang đi làm, thì bị sắt rơi trúng vào người.

Trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó…”

Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: “Cháu có còn đọc sách không?”

Cậu bé nói: “Cháu mỗi ngày đều đến hiệu sách bên cạnh công trường để đọc sách ạ”.

Tới lúc này, tất cả mọi người không ai nói câu gì nhưng niềm hối hận và thương cảm đã bao trùm bầu không khí trên xe.

 

Cậu bé đáng thương có vẻ ngoài nhếch nhác, bẩn thỉu ấy, chẳng ai ngờ lại có một tâm hồn thánh thiện đến vậy.

Họ càng cảm phục hơn người mẹ đã dạy dỗ cậu, khiến cậu dù ở trong một hoàn cảnh vô cùng khó khăn đến như vậy, mà vẫn luôn nuôi dưỡng một tình yêu thật to lớn với sách vở. Đó cũng là một trong những điều khiến cậu trở thành cậu bé như ngày hôm nay.

Một lát sau, rất nhiều người tiến lại hỏi thăm ân cần cậu bé. Họ đều nói trong nhà mình còn rất nhiều sách và muốn tặng lại cho cậu.

children 3706209 1280

 

Cậu bé nở một nụ cười trong sáng, ngây thơ như thiên thần…

Điều người mẹ vĩ đại này làm được là đã khiến cậu bé không vì nghèo mà cảm thấy kém cỏi, cậu dùng tâm thái lạc quan và rộng lượng để bao dung sự kỳ thị của người khác, hết thảy điều này là có quan hệ với cách giáo dục “đừng để ý ánh mắt của người khác” mà người mẹ đã dạy cậu.

 

Đứa trẻ nào cũng là một tờ giấy trắng. Những người đầu tiên vẽ lên tờ giấy đó, không ai khác, chính là cha mẹ chúng. Cuộc đời chúng hay dở ra sao, tính cách tốt xấu thế nào, thực sự đều là do những nét vẽ đầu tiên ấy.

Nhưng đôi khi cha mẹ vô tình đã khoác lên con mình một lớp vỏ bọc khiến chúng hình thành thói quen sợ hãi trước những ánh mắt phán xét của mọi người. Và khi bọn trẻ làm sai, bị chê bai, nó sẽ trở thành vết thương nội tâm mãi không lành. Cứ như thế, đứa trẻ không thể sống với chính mơ ước của mình. Mỗi người đều là duy nhất, là riêng biệt.

 

Team Uống Trà Thôi sưu tầm

1 0 25,813 10.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

KHỔNG TỬ BÁI KIẾN LÃO TỬ, TRỞ VỀ 3 NGÀY TRẦM MẶC KHÔNG THỐT NÊN LỜI
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4017 08:00, 06/05/2026
0 0 2,172 0.0
Lão Tử và Khổng Tử, hai bậc Thánh nhân nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa đã có lần tương ngộ. Và cuộc đàm đạo của các Ngài đã để lại giai thoại ngàn năm. Sau khi bái kiến Lão Tử trở về, Khổng Tử trầm mặc suốt 3 ngày không nói, cuối cùng cũng phải thốt lên…Khổng Tử sau khi trưởng thành, thân hình cao ...
Lập trình viên đầu tiên
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4018 08:00, 06/05/2026
0 0 2,009 0.0
Ada Lovelace LẬP TRÌNH VIÊN ĐẦU TIÊN thế giới, viết code 100 năm trước khi máy tính ra đờiNăm 1843, một quý cô người Anh 27 tuổi dịch một bài báo khoa học từ tiếng Pháp sang tiếng Anh. Cô đã thêm vào phần ghi chú dài gấp 3 lần bài gốc. Trong những ghi chú đó là một thuật toán bộ chỉ thị từng bước cho một cỗ ...
GẶP LÚC SA CƠ ĐỪNG BI LỤY, TRỜI SINH RA TA ẮT CÓ CHỖ ĐỂ DÙNG
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4016 08:00, 05/05/2026
0 0 1,594 0.0
Đời người như dòng sông, lúc êm đềm thư thái, lúc cuồn cuộn sóng gầm. Dù là ai đi chăng nữa, cuộc sống sẽ không bao giờ có được 3 ngày an ổn. Vậy nên, trong bất kể trong hoàn cảnh nào hãy cứ ung dung mà đối mặt. Tây Lư đi du thuyết các vua nước chư hầu, qua sông chẳng may bị đắm thuyền. Người thuyền ...
TRÊN ĐỜI NÀY, THỨ GÌ ĐÁNG SỢ NHẤT?
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4015 10:45, 04/05/2026
0 0 1,859 0.0
Tại một thiền quán trên đỉnh núi cao, cách khá xa thị trấn có một lão hòa thượng ẩn tu. Ông rất ít khi thu nhận đệ tử, chỉ nhận một tiểu hòa thượng bị cha mẹ bỏ rơi dưới chân núi từ lúc mới sinh ra.Một hôm, lão hòa thượng quan sát thấy tiểu hòa thượng đang ngồi trầm tư, dường như suy nghĩ mông lung ...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4014 09:51, 30/04/2026
0 0 2,139 0.0
Patrick Finnegan 28 tuổi vào ngày 14 tháng 8 năm 1902, khi đang đóng đinh cầu Williamsburg ở New York. Patrick là một công nhân thép. Anh ấy không có gia đình - mồ côi từ 10 tuổi. Bạn cùng sống với anh ấy là Joseph O’Rourke, 34 tuổi, cũng là một đứa trẻ mồ côi. Họ gọi nhau là “anh em " vì không còn ai khác. Vào lúc 3 giờ ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!