/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Câu chuyện cậu bé trên xe buýt và bài học “đừng để ý đến ánh mắt của người khác”

2986 13:01, 08/11/2023
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Câu chuyện cậu bé trên xe buýt và bài học “đừng để ý đến ánh mắt của người khác”

Ở trạm dừng xe buýt nọ, một cậu bé ăn mặc rách rưới, bẩn thỉu, đeo một chiếc túi trên lưng theo sau một người đàn ông bước lên xe. Nhìn bộ dạng có vẻ như họ là công nhân xây dựng.

Mọi người xung quanh nhìn họ đầy ác ý, khinh thường, những tiếng xì xào đâu đó vang lên.

Xe buýt vào buổi sáng thường đông chật cứng người. Người ta bắt đầu cảnh giác với cậu bé hơn. Thời buổi này, những cậu bé lang thang như vậy thường bị nghi là những tay đạo chích, móc túi. Vừa lúc có một người xuống xe, cậu bé liền ngồi vào chỗ nhưng không lâu sau, một phụ nữ mang thai bước lên xe.

Cậu bé đứng dậy nhường chỗ và nói: “Cô ơi, cô ngồi xuống đi ạ!”.

Người phụ nữ mang thai nhìn liếc qua cậu bé bẩn thỉu mà không nói lời nào.

 

Cậu bé nhẹ nhàng đặt chiếc túi xuống đất, rồi từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay, lau qua lau lại chỗ mình đã ngồi, sau đó mỉm cười nói: “Cô ơi, cháu lau sạch sẽ rồi, không còn bẩn nữa đâu”.

Người phụ nữ nhìn cậu bé chằm chằm rồi đỏ mặt ngồi xuống.

 

 

Câu chuyện cậu bé trên xe buýt và bài học

 

Chỉ bằng câu nói cậu bé nghèo khiến những ánh mắt khinh thường tắt lại.

Không nên vì ánh mắt của người khác mà thay đổi chính mình.

 

 

Cậu bé vừa cầm cái túi lên thì đột nhiên chiếc xe phanh gấp, thân hình gầy gò của cậu suýt bổ nhào về phía trước nhưng tay vẫn ôm chặt chiếc túi ở trước ngực.

Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi bên cạnh âu yếm nói: “Cháu thật là một cậu bé ngoan!”

 

Cậu bé cười một cách ngây thơ rồi nói: “Bà ơi, cháu kỳ thực chưa ngoan lắm đâu, mẹ cháu luôn phải nhắc nhở cháu không nên để ý ánh mắt của người khác, và hiện giờ thì cháu đã dũng cảm như Forrest Gump rồi!” (Forrest Gump là nhân vật trong tiểu thuyết nổi tiếng cùng tên năm 1986)

 

Người phụ nữ mang thai ngồi trên ghế cúi mặt xuống.

Người phụ nữ lớn tuổi kinh ngạc hỏi: “Cháu cũng biết cuốn sách đó sao?”.

“Vâng ạ, mẹ thường đọc cho cháu nghe”.

“Cháu học được những gì qua cuốn sách đó?”, người phụ nữ hỏi.

Cậu bé nói rằng: “Điều con học được là, đừng quan tâm đến ánh mắt của người khác, hãy sống thật tốt và đi theo con đường riêng của mình, vì mỗi người là duy nhất, là riêng biệt, họ giống như đủ loại sôcôla vậy…”

 

“Mẹ cháu làm gì?”

“Mẹ cháu trước đây là giáo viên ở trong làng”.

“Thế còn bây giờ thì sao?”

Cậu bé đỏ hoe đôi mắt nói: “Mẹ cháu đang ở trong cái túi này!”

Người phụ nữ lại càng hoảng hốt hơn, người đàn ông đứng bên cạnh lên tiếng kể rằng:

 

“Tôi là chú của thằng bé này, bố của nó mấy năm trước chết vì bệnh. Mẹ nó một mình nuôi con, chị ấy là một giáo viên ở trong làng tôi, rất được mọi người tôn trọng. Vì muốn con có cuộc sống tốt hơn, nên đã tranh thủ dịp nghỉ hè đưa thằng bé lên thành phố, còn mình thì làm thuê cho công trường xây dựng. Dự tính đến ngày khai giảng thì sẽ trở về, không ngờ cuối cùng một ngày đang đi làm, thì bị sắt rơi trúng vào người.

Trong chiếc túi mà thằng bé mang là tro cốt của mẹ nó…”

Người phụ nữ lớn tuổi nước mắt trào ra: “Cháu có còn đọc sách không?”

Cậu bé nói: “Cháu mỗi ngày đều đến hiệu sách bên cạnh công trường để đọc sách ạ”.

Tới lúc này, tất cả mọi người không ai nói câu gì nhưng niềm hối hận và thương cảm đã bao trùm bầu không khí trên xe.

 

Cậu bé đáng thương có vẻ ngoài nhếch nhác, bẩn thỉu ấy, chẳng ai ngờ lại có một tâm hồn thánh thiện đến vậy.

Họ càng cảm phục hơn người mẹ đã dạy dỗ cậu, khiến cậu dù ở trong một hoàn cảnh vô cùng khó khăn đến như vậy, mà vẫn luôn nuôi dưỡng một tình yêu thật to lớn với sách vở. Đó cũng là một trong những điều khiến cậu trở thành cậu bé như ngày hôm nay.

Một lát sau, rất nhiều người tiến lại hỏi thăm ân cần cậu bé. Họ đều nói trong nhà mình còn rất nhiều sách và muốn tặng lại cho cậu.

children 3706209 1280

 

Cậu bé nở một nụ cười trong sáng, ngây thơ như thiên thần…

Điều người mẹ vĩ đại này làm được là đã khiến cậu bé không vì nghèo mà cảm thấy kém cỏi, cậu dùng tâm thái lạc quan và rộng lượng để bao dung sự kỳ thị của người khác, hết thảy điều này là có quan hệ với cách giáo dục “đừng để ý ánh mắt của người khác” mà người mẹ đã dạy cậu.

 

Đứa trẻ nào cũng là một tờ giấy trắng. Những người đầu tiên vẽ lên tờ giấy đó, không ai khác, chính là cha mẹ chúng. Cuộc đời chúng hay dở ra sao, tính cách tốt xấu thế nào, thực sự đều là do những nét vẽ đầu tiên ấy.

Nhưng đôi khi cha mẹ vô tình đã khoác lên con mình một lớp vỏ bọc khiến chúng hình thành thói quen sợ hãi trước những ánh mắt phán xét của mọi người. Và khi bọn trẻ làm sai, bị chê bai, nó sẽ trở thành vết thương nội tâm mãi không lành. Cứ như thế, đứa trẻ không thể sống với chính mơ ước của mình. Mỗi người đều là duy nhất, là riêng biệt.

 

Team Uống Trà Thôi sưu tầm

1 0 26,894 10.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

SẼ LẤY ĐƯỢC NHỮNG GÌ, VỀ BÊN KIA THẾ GIỚI...?
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4041 12:08, 03/06/2026
0 0 2,231 0.0
Câu hỏi chắc chắn sẽ không được trả lời như “đáp án” của Du Tử Lê (tác giả bài thơ Khúc thụy du) là: Ngoài trống vắng mà thôi! Bởi, ta hiểu rõ một điều là chết không phải là hết và không phải chỉ mang theo một nỗi “trống vắng” dại khờ mà chết là kết thúc một chặng đường để mang theo những ...
LÃO HÒA THƯỢNG DÙNG MỘT BÁT MÌ CHỮA LÀNH TÂM OÁN HẬN CỦA TIỂU HÒA THƯỢNG
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4040 16:42, 02/06/2026
0 0 2,292 0.0
Chiều hôm ấy, sau khi xong giờ tụng kinh, tiểu hòa thượng theo sư phụ trở về thiền phòng. Không biết vị thí chủ nào vừa mang đến ít mì chay. Sư phụ nấu hai bát, hơi nóng bốc lên nghi ngút rồi đặt lên bàn. Ngoài cửa, gió chiều lướt qua rừng trúc xào xạc, trong phòng ánh nến lay động, soi rõ hai bát mì còn nghi ...
DỤC TỐC BẤT ĐẠT
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4039 13:33, 28/05/2026
0 0 2,146 0.0
Thứ hủy hoại và đưa nhiều người đến thất bại nhất không phải là nghèo. Mà là vội khi chưa đến lượt mình.Cổ nhân chưa từng dạy con người phải gấp. Người xưa không sống nhanh. Nhưng họ đi rất xa.Trong sách cũ có câu: “Dục tốc bất đạt.”Muốn nhanh, lại không tới.Không phải vì cổ nhân thiếu chí tiến ...
Những giọt nước mắt… nhẹ nhõm
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4038 08:00, 28/05/2026
0 0 4,228 0.0
Cậu thiếu niên tình nguyện viên kiêu ngạo đứng nhìn người đàn ông 82 tuổi bật khóc khi trao lại sợi dây dắt chú chó già cứu hộ của mình, nhưng không ai ngờ được sự hy sinh gây chấn động mà cậu bé đã làm ngay sau đó.“Ông không thể cứ thế bỏ nó lại đây được,” cậu thiếu niên gắt gỏng nói, dựa người ...
NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI: NGƯỜI CÀNG GIÀU CÀNG GIẢN DỊ, KẺ CÀNG PHÔ TRƯƠNG CÀNG KỆCH CỠM!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4037 08:00, 27/05/2026
0 0 2,461 0.0
Người càng giàu càng giản dị, kẻ không có gì lại thích phô trương làm màu.Khi bạn xem TV và ngắm nhìn những người nổi tiếng, giàu có, mọi thứ về cuộc sống của họ dường như thật quyến rũ và hoàn hảo.Đối với mỗi sự kiện tham dự, họ chuẩn bị rất kỹ càng về ngoại hình, thậm chí thuê người thiết ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!