/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

LÁ THƯ TỪ THIÊN ĐƯỜNG

3558 13:29, 07/11/2024
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

LÁ THƯ TỪ THIÊN ĐƯỜNG

Tại sao khi có ai đó quan tâm, giúp đỡ và hiểu mình thì mình lại không để ý. Đến lúc mất đi thì nhận ra có một thứ gì đó rất quan trọng đã mất đi, không thể chấp nhận. Hãy trân trọng những gì đang có!!!

LÁ THƯ TỪ THIÊN ĐƯỜNG

Sally vội vã tiến đến cửa phòng cấp cứu khi thấy cánh cửa bên trong mở ra. Sally hỏi vị bác sĩ "Con trai của tôi thế nào rồi... Thằng bé sẽ ổn chứ... Tôi có thể nhìn nó ngay bây giờ không!..." Vị bác sĩ trả lời từ tốn

"Tôi rất lấy làm tiếc, chúng tôi đã làm hết sức mình có thể!"

Sally tự hỏi với lòng mình "Tại sao những đứa trẻ có thể chịu được căn bệnh ung thư, Chúa hầu như không ngó ngàng đến chúng sao. Chúa, người ở đâu trong khi con trai con lúc này cần một đặc ân của người!"

Vị bác sĩ trả lời bên cạnh Sally "Ít phút nữa sẽ có ý tá đưa chị vào thăm cháu bé, trước khi chúng tôi chuyển cháu đi."

Sally muốn nói với người y tá rằng cô muốn ngay lúc này được gặp mặt con trai bé bỏng của cô để nói lời tạm biệt cậu bé, trước khi không còn dịp nào để có thể nhìn thấy cậu bé nữa.

Sally đưa nhanh những ngón tay của mình lên mái tóc còn bối rối. "Bà đã chuẩn bị mang bao trùm tóc chưa..." người y tá nói. Sally nhanh chóng nhận bao trùm tóc dành cho người thăm bệnh lên đầu, vừa trùm tóc xong Sally khẽ nói "Jimmy đã từng có ý nghĩ sẽ hiến thân xác của mình cho trường đại học y. Thằng bé bảo rằng như thế sẽ có lúc giúp được cho một ai đó, và đó là điều thằng bé muốn. Câu trả lời đầu tiên của tôi là không thể, nhưng Jimmy nói với tôi rằng "Mẹ à, con muốn mình trở nên có ích ngay cả khi con không còn sống nữa, có thể điều đó sẽ giúp được cho một cậu bé cô bé nào giống như con để bạn ấy có thêm thời gian sống với gia đình của bạn ấy!"

Sally bảo rằng "Jimmy của tôi là một cậu bé có trái tim bằng vàng, thằng bé luôn luôn nghĩ đến người khác, luôn muốn giúp đỡ những mọi người bằng một cách nào đó khi thằng bé có thể"

Sally từ từ bước chậm rãi đến phòng bệnh nhi lần cuối sau khi cô đã từng túc trực tại nơi này hơn 6 tháng ròng. Cô ngồi lên chiếc giường bệnh của Jimmy và thu dọn những món đồ chơi của Jimmy cho vào túi. Cô lẳng lặng xách chiếc túi nhỏ cho vào băng ghế của chiếc xe và từ từ lăn bánh. Bệnh viện lùi dần về phía xa như thể cô càng chạy xa bệnh viện chỉ còn như một cái chấm nhỏ nhoi. Sally không hề quay đầu lại nhìn, cô sợ mình lại trở đầu xe và chạy đến Jimmy một lần nữa.

Sally lái xe về nhà một cách khó nhọc và hầu như càng khó hơn khi bước chân vào nhà. Một cảm giác trống rỗng khiến cho Sally buốt tim. Cô mang chiếc túi đựng đồ chơi từ bệnh viện của Jimmy về phòng, và để mọi thứ bày biện đúng như khi Jimmy vẫn còn ở nhà, chiếc xe đồ chơi cứu hỏa được để góc kệ sách. Rồi Sally ngồi xụp xuống bên chiếc giường của Jimmy, cô ôm ghì chiếc  gối của Jimmy vào lòng và nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi.

Sally tỉnh giấc vào khoảng nửa đêm và nằm dài trên giường bỗng một lá thư rơi ra từ chiếc gối. Cô nhặt nó lên và đọc

"Mẹ ơi!

Con biết rồi mẹ sẽ rất nhớ con, nhưng mẹ đừng bao giờ nghĩ rằng con sẽ quên mẹ hoặc con không còn yêu mẹ nữa, bởi vì dù con không còn ở cạnh mẹ để nói con yêu mẹ rất nhiều.

Con luôn nghĩ đến mẹ mỗi ngày và con luôn muốn yêu mẹ mỗi ngày mỗi nhiều hơn. Một ngày nào đó mẹ với con sẽ được gặp lại nhau. Mẹ à, nếu mẹ muốn những đứa trẻ giống con không thấy cô đơn và buồn chán, mẹ hãy cho các bạn ấy phòng của con, cho các bạn ấy những món đồ chơi con đã từng chơi. Hoặc nếu như mẹ mang các món đồ chơi của con cho một bé gái nào đấy, bạn ấy sẽ không thể nào chơi những món đồ chơi của bọn con trai chúng con, lúc ấy mẹ nên mua cho bạn ấy một con búp bê hay món đồ chơi mà bạn ấy thích.

Mẹ đừng buồn khi nghĩ về con mẹ nhé, nơi này thực sự rất tuyệt. Ông và bà sẽ gặp con sớm thôi nếu con đã có mặt ở đây và chạy vòng quanh nhìn ngắm mọi nơi, nhưng hẳn là sẽ không lâu nữa đâu. Các thiên thần rất thân thiện và con rất thích nhìn họ bay lơ lửng trên cao.

Con mãi yêu mẹ

Jimmy của mẹ."

Khi bạn mất đi một ai đó và bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất.

Vào một lúc nào đó bạn sẽ có thể lại yêu ai đấy theo cách mà bạn đã yêu người đấy, nhưng vĩnh viễn sẽ không có ai có thể yêu người ấy như bạn đã yêu.

Hạnh Nguyễn phỏng dịch

(Sưu tầm trên mạng)

 

LETTER FROM HEAVEN
.
Sally jumped up as soon as she saw the surgeon come out of the operating room. She said “How is my little boy? Is he going to be all right? When can I see him?” The surgeon said, “I’m sorry. We did all we could, but your boy didn’t make it.” Sally said, “Why do little children get cancer? Doesn’t God care anymore? Where were you, God, when my son needed you?” The surgeon asked, “Would you like some time alone with your son? One of the nurses will be out in a few minutes, before he’s transported to the university.” Sally asked the nurse to stay with her while she said goodbye to her son.

She ran her fingers lovingly through his thick red curly hair. “Would you like a lock of his hair?” the nurse asked. Sally nodded yes. The nurse cut a lock of the boy’s hair, put it in a plastic bag and handed it to Sally. The mother said, “It was Jimmy’s idea to donate his body to the University for Study. He said it might help somebody else. “I said no at first, but Jimmy said, “Mom, I won’t be using it after I die. Maybe it will help some other little boy spend one more day with his Mom.” She went on, “My Jimmy had a heart of gold. Always thinking of someone else. Always wanting to help others if he could.”

Sally walked out of Children’s mercy Hospital for the last time, after spending most of the last six months there. She put the bag with Jimmy’s belongings on the seat beside her in the car. The drive home was difficult. It was even harder to enter the empty house. She carried Jimmy’s belongings, and the plastic bag with the lock of his hair to her son’s room. She started placing the model cars and other personal things, back in his room exactly where he had always kept them. She laid down across his bed and, hugging his pillow, cried herself to sleep.

It was around midnight when Sally awoke. Lying beside her on the bed was a folded letter. The letter said:

Dear Mom,

I know you’re going to miss me; but don’t think that I will never forget you, or stop loving you, just ’cause I’m not around to say I LOVE YOU. I will always love you, Mom, even more with each day. Someday we will see each other again. Until then, if you want to adopt a little boy so you won’t be so lonely, that’s okay with me. He can have my room, and old stuff to play with. But, if you decide to get a girl instead, she probably wouldn’t like the same things us boys do. You’ll have to buy her dolls and stuff girls like, y’know.

Don’t be sad thinking about me. This really is a neat place. Grandma and Grandpa met me as soon as I got here and showed me around some, but it will take a long time to see everything. The angels are so cool. I love to watch them fly. And, you know what? Jesus doesn’t look like any of his pictures. Yet, when I saw Him, I knew it was Him. Jesus Himself took me to see GOD! And guess what, Mom? I got to sit on God’s knee and talk to Him, like I was somebody important. That’s when I told Him that I wanted to write you a letter, to tell you goodbye and everything. But I already knew that wasn’t allowed.

 

“Well, y’know what Mom? God handed me some paper and His own personalpen to write you this letter. I think Gabriel is the name of the angel who is going to drop this letter off to you. God said for me to give you the answer to one of the questions you asked Him – ‘Where was He when I needed him?’ God said He was in the same place with me, as when His son Jesus was on the cross. He was right there, as He always is with all His children.

Oh, by the way, Mom, no one else can see what I’ve written except you. To everyone else this is just a blank piece of paper. Isn’t that cool? I have to give God His pen back now. He needs it to write some more names in the Book of Life. Tonight I get to sit at the table with Jesus for supper. I’m sure the food will be great. Oh, I almost forgot to tell you. I don’t hurt anymore. The cancer is all gone. I’m glad because I couldn’t stand that pain anymore … and God couldn’t stand to see me hurt so much, either. That’s when He sent The Angel of Mercy to come get me. The Angel said I was Special Delivery! How about that?

Signed with Love,

God, Jesus & Me

(from the internet)

0 0 18,283 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4006 16:02, 14/04/2026
0 0 916 0.0
Chúng ta đều biết rằng, việc đọc sách có thể nâng cao khả năng tự trau dồi bản thân, nhưng điều này hoàn toàn không phải là bổ xung thêm nhiều kiến ​​thức. Có quá nhiều người đã đọc rất nhiều sách, ví như các chuyên gia và giáo sư. Tuy nhiên, việc tự trau dồi bản thân của họ vẫn còn kém cỏi.Đạo giáo ...
“Kết giao nhìn chí hướng, không nhìn lời nói”?
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4005 16:55, 13/04/2026
0 0 1,191 0.0
Trong đời người, gặp gỡ đã là duyên, nhưng giữ được một mối quan hệ bền lâu lại là chuyện khác. Có người quen rất nhanh, nói chuyện hợp ý, lời lẽ chân thành, tưởng như tri kỷ. Nhưng đi một đoạn đường mới nhận ra: lời nói có thể giống nhau, còn chí hướng lại khác biệt rất xa.Người xưa dạy: “Kết ...
TRÍ TUỆ CỦA KHỔNG TỬ QUA 3 ĐIỂN TÍCH
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4002 08:00, 10/04/2026
0 0 1,284 0.0
Khổng Tử suy đoán: Lửa cháy miếu Ly VươngTrong lúc Khổng Tử và Tề Cảnh Công đang nói chuyện với nhau thì hai vị quan tả và hữu Thị thần đến tâu với Cảnh Công: “Chu Thiên tử phái Sứ giả đến tuyên bố: Tông miếu của nhà Chu bị cháy”.Cảnh Công hỏi: “Là miếu nào?”Khổng Tử nói xen vào: “Tôi đoán là ...
“hãy suy nghĩ như một người chủ”
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4001 06:58, 09/04/2026
0 0 1,679 0.0
Nhờ vợ điền hộ CV xin việc, anh lao công nhảy vọt trở thành CEO công ty tỷ đô với triết lý "làm gì cũng phải làm giỏi nhất"Richard Montañez không khởi đầu với lợi thế. Ông sinh ra trong một gia đình nhập cư nghèo gốc Mexico, lớn lên giữa những cánh đồng nho ở California. Nhà đông người, thiếu thốn đủ thứ, ...
Đó là sự khôn ngoan
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3999 08:00, 05/04/2026
0 0 1,926 0.0
Vào đêm Giáng sinh năm 1969, sâu dưới làn nước đóng băng của Biển Bắc, các nhà khoan dầu đã tìm thấy "vàng đen".Mỏ Ekofisk — một trong những phát hiện dầu mỏ ngoài khơi lớn nhất trong lịch sử — vừa được tìm thấy. Một quốc gia nhỏ bé, yên bình gồm những ngư dân và nông dân sắp trở nên giàu có đến mức ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!