/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Đừng vội vàng biến mất

3846 08:52, 04/09/2025
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Đừng vội vàng biến mất

Đừng vội vàng rút lui khỏi thế giới này chỉ vì bạn đang thấy mình chậm hơn người khác. Đôi khi, chỉ cần một cuộc trò chuyện đủ lặng, một người đủ hiểu, và một nụ cười bất chợt cũng đủ để níu bạn ở lại. 

  •  

Đừng vội vàng gấp lại trang đời chỉ vì một đoạn mực nhòe.

Chiều hôm đó trời mưa dầm, mưa không lớn nhưng dai dẳng, thấm cả vào lòng. Quán cà phê nơi cô ngồi nằm trên dốc cao, trần thấp, ánh đèn vàng ấm, bàn ghế gỗ có vài vết xước cũ. Không gian thơm mùi cà phê rang mới, nhưng lạnh lẽo theo một cách nào đó rất lặng lẽ. 

 

Cô mở laptop, định làm nốt phần việc dang dở, nhưng đôi mắt cứ chốc chốc lại dừng lại ở ô cửa kính phủ đầy sương. Bên ngoài, những chiếc áo mưa bạc màu lướt qua như những chiếc bóng mờ. 

Cô là họa sĩ minh họa tự do, sống bằng các đơn hàng từ khách nước ngoài. Công việc nhìn vào tưởng yên bình ngồi vẽ ở bất kỳ đâu, không sếp không văn phòng, nhưng chỉ có cô biết đó là sự yên bình rỗng ruột. Áp lực từ những deadline không tiếng động, cảm giác lạc lõng giữa guồng quay của những người bạn đang làm trong các công ty lớn, dần biến cô thành người hay giật mình mỗi khi điện thoại đổ chuông. Mấy tháng nay, cô đã từ chối vài dự án lớn chỉ vì không đủ sức. Không phải thể chất, mà là tinh thần. Cô kiệt sức vì chính mình.

Lúc ấy, Hưng bất ngờ xuất hiện, một người bạn cũ của cô, họ từng học mỹ thuật cùng nhau, sau Hưng chuyển sang làm giáo viên vẽ cho trẻ tự kỷ. Anh ngồi đối diện cô, mang theo ấm trà nóng và ánh nhìn bình thản. 

Sau vài câu xã giao, Hưng hỏi, không vòng vo: “Điều gì khiến cậu ghét bản thân đến vậy?” Cô không trả lời. Hưng nhìn xuống đôi giày của cô rồi nhếch môi cười, “Là vì đôi giày đen sứt gót này à?” Cô bật cười, cười thật, lần đầu sau nhiều tuần chỉ biết thở dài. 

Điều gì khiến cậu ghét bản thân đến vậy?

Điều gì khiến cậu ghét bản thân đến vậy?

Anh cười theo, nhưng ánh mắt thì không đùa. Rất khẽ, anh nói: “Đừng cười kiểu đó. Nếu cậu cười như thế thêm một chút nữa, cậu sẽ muốn ở lại với cuộc đời này đấy.” 

 

Cô nhìn anh, trong vài giây, cảm giác như mình bị đọc vị hoàn toàn. Cô chưa từng nói với ai rằng mình từng nghĩ đến chuyện biến mất. Không phải vì muốn chết, mà vì không muốn sống theo cách này mãi mãi.

Anh tiếp lời, giọng chậm và thật: “Cậu luôn ép mình phải vẽ thật đẹp, thật nhanh, thật hợp xu hướng, nhưng không phải tiêu chuẩn nào cũng là yêu cầu thật. Cậu đang sống giữa chủ nghĩa hoàn hảo do chính mình bày ra.” 

Cô quay mặt đi, không phải vì xấu hổ, mà vì cảm giác mình vừa bị ai đó chạm vào một vết thương còn chưa liền da. 

Hưng không trách, cũng không dỗ dành. Anh chỉ kể cô nghe chuyện một đứa học trò nhỏ, vẽ một ngôi nhà không có cửa. Khi Hưng hỏi vì sao, nó nói: “Vì con không muốn ai vào.” 

Rồi anh nói: “Cậu giống đứa bé đó, vẽ mãi mà quên chừa một cánh cửa để chính mình bước ra.” 

 

Cô cúi đầu, nghe tim mình đập chậm lại.

Hưng rót thêm trà. Hơi nước bốc lên mờ cả mặt kính. Anh nói như đang kể cho gió nghe: “Hầu hết mọi người đều đánh giá quá cao những gì mình phải làm trong một năm, nhưng lại đánh giá quá thấp những điều mình có thể làm trong hai ba thập kỷ. Cậu mới đi vài bước, đừng vội nghĩ mình đã lạc đường.”

Cô không nói gì nữa. Trong không gian đầy mùi mưa và mùi trà nóng, tiếng vẽ đầu tiên trong đầu cô vang lên. Không phải từ áp lực, mà là từ chính nhu cầu muốn sống, muốn thử lại. 

Cô quay sang anh, khẽ nói: “Cảm ơn cậu.” 

Anh cười, như thể đã đợi câu đó từ rất lâu.

 

Tú Uyên biên tập

0 0 12,531 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Mất tất cả trừ “lương tâm”
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4109 08:48, 21/08/2026
0 0 1,024 0.0
Ông đã chứng kiến những gia đình tuyệt vọng van xin được sống tại biên giới Thụy Sĩ. Chính phủ của ông ra lệnh đuổi họ quay về để chết. Nhưng ông đã chọn trở thành tội phạm ,và cứu sống 3.600 người.St. Gallen, Thụy Sĩ. Tháng 8 năm 1938.Đại úy Paul Grüninger đứng tại biên giới Thụy Sĩ -Áo và chứng kiến ...
Cơn mưa cà rốt
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4108 06:59, 20/08/2026
0 0 972 0.0
KHI CÁNH RỪNG CHỈ CÒN TRO TÀN, NHỮNG “CƠN MƯA CÀ RỐT” ĐÃ RƠI XUỐNG ĐỂ CỨU ĐỘNG VẬT Sau những trận cháy rừng khủng khiếp ở Australia năm 2019–2020, ngọn lửa cuối cùng cũng lắng xuống. Nhưng với nhiều động vật hoang dã, cuộc chiến để sống sót lúc ấy mới thực sự bắt đầu.Chúng thoát khỏi biển ...
KIM BÀI MIỄN TỬ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4107 17:00, 19/08/2026
0 0 1,130 0.0
KIM BÀI MIỄN TỬTấm “kim bài miễn tử” còn sót lại duy nhất ở Trung Quốc thuộc về dòng họ nào? Nhà họ Tiền ở Trường Lạc (tỉnh Chiết Giang) là một trong những gia tộc hiếm hoi sở hữu tấm "kim bài miễn tử" do hoàng đế ban, nó đã tồn tại hơn 1.000 năm. --- NSC --- Trong lịch sử Trung Hoa, khái niệm ...
Cưới vợ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4103 11:32, 17/08/2026
0 0 1,384 0.0
Tôi tên là Lý Chí Cường, năm nay 32 tuổi. Bốn năm trước, tôi đặt chân đến Tây Tạng và từ đó đến nay vẫn chưa một lần rời khỏi nơi này. Không phải vì tôi đến đây để tìm kiếm tín ngưỡng, cũng chẳng phải vì lưu luyến một ký ức nào đó, càng không phải vì những chuyện nghe có vẻ màu mè như “gột rửa ...
Món đồ cổ duy nhất trên thế giới không thể làm giả hay phục chế, đồ linh diệu quý giá
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4100 08:00, 15/08/2026
0 0 1,915 0.0
“Di vật mồ côi” không thể làm giả, công nghệ hiện đại cũng khó phục chế, đến nay vẫn chưa ai có thể hiểu được bí ẩn mô hình kết cấu của nó.Ngoài chuyện gian lận thương hiệu, lừa đảo trên thị trường di vật văn hóa còn đáng báo động hơn. Giới đồ cổ luôn thâm trầm, có khi những người thẩm định ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!