/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

BÀI THƠ MỘT CHỮ

3924 10:53, 16/12/2025
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

BÀI THƠ MỘT CHỮ

Thuở tôi còn nhỏ, nhà tôi nghèo đến mức cứ trông thấy cơm là tôi thèm có thể khóc lên được vì thương thân, tủi phận...

Vào ngày họ làm đám giỗ cụ tằng tổ, tuy chỉ bé như cái kẹo, nhưng do được cụ trưởng họ bổ theo lệ một suất đinh, tôi cũng được gọi đến để trình diện trước bàn thờ tiền nhân

Đến lượt, tôi phủ phục xuống trước bàn thờ lớn đang nghi ngút hương trầm. Lúc ngẩng đầu lên, tôi thấy một mâm xôi gấc vàng óng ánh những mỡ gà; bên trên là một cái thủ lợn lớn. Vái xong, tôi đứng dậy, lầm rầm khấn...

Mâm xôi níu chân tôi lại. Thừa lúc cụ trưởng họ quay ra ngoài gọi một tay đinh khác vào trình tổ, tôi thò tay véo một nắm xôi nhỏ, giấu lẹm vào túi áo nâu. Lẻn ra ngoài ngõ, tôi ngồi tựa lưng vào một đụn rạ, lấy xôi ăn trộm được ra ăn.

Chính ngọ, mâm lễ được hạ xuống. Cụ đồ Bỉnh, trưởng họ nhìn chăm chắm vào chỗ xôi bị khuyết, giọng lạc đi:

- Các cụ thương con cháu nghèo nên chỉ nếm tí chút hương hoa...

Thấy tôi tái mặt đi, cụ trưởng họ hỏi:

- Có đúng như vậy không, cháu?

Tôi lí nhí:

- Không đúng! Cháu thèm quá nên đã véo một miếng...

- Trời ơi ! Bố tôi đứng bên cạnh kêu lên.

Rồi ông nắm lấy tay tôi, lôi xềnh xệch về nhà.

Tôi ăn đến cái roi mây thứ mười thì cụ trưởng họ tới. Cụ nắm lấy cái roi trong tay bố tôi, can:

- Cháu nó trót dại. Nhưng nó đã không lừa ai. Con nên tha trước, rồi dạy dỗ sau...
Bố tôi buông roi, chắp hai tay, lạy:

- Con xin lĩnh lời thầy. Xin thầy xá tội bố chưa dạy bảo con đến nhẽ...

- Thôi được - Cụ trưởng họ nói - Ra ngoài rằm, con cho nó đến nhà ta học lấy ít chữ nghĩa thánh hiền...

 

Lớp học toàn trẻ con trong xóm. Dĩ nhiên cụ đồ chỉ dạy chữ nho. "Nhân chi sơ, tính bản thiện", sáu chữ này thầy dạy viết và giải nghĩa mất vị chi là chín buổi. Rồi "Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín", "Trung, hiếu, tiết, nghĩa"...Về sau, thầy bình cả thơ Đường luật. Hầu hết là thơ tứ tuyệt, do thầy trước tác...

Cụ đồ về với tổ tiên vào đúng ngày xã tôi khánh thành trường cấp một xây ở cạnh một ngôi chùa cổ. Năm ấy, tôi đến trường học chữ quốc ngữ. Càng lên các lớp trên, vốn chữ nho thầy đồ Bỉnh truyền cho chúng tôi cứ ngày một rơi rụng dần. Riêng tôi, học thầy hơn một ngàn chữ, lúc ấy không nhớ nổi lấy vài trăm...Bố tôi hay phàn nàn rằng, trước lúc mất, thầy dặn đã viết riêng cho tôi một bài thơ, nhưng không rõ cụ ghi vào tờ giấy nào. Mà có tìm thấy nó, không biết tôi có còn đủ chữ để đọc và hiểu rõ nghĩa không !

Mấy chục năm đã trôi qua, lòng tôi vẫn canh cánh bài thơ cuối cùng của thầy. Tiếc là cả dòng họ lục tìm mọi bút tích cuả cụ đồ, vẫn tịnh không thấy.

Hè vừa qua, tôi vượt gần hai ngàn cây số về thăm quê. Rồi bố tôi và tôi - một tóc đã trắng như mây, một mái đầu cũng đã điểm nhiều sợi bạc - lại dắt nhau đến nhà thờ họ. Bố tôi bảo bài trí trên bàn thờ họ thầy tôi đã xếp đặt lại ngay sau ngày tôi véo nắm xôi kia, đến hôm nay vẫn chưa hề thay đổi. Trước bài vị tổ tiên, vẫn hai chiếc độc bình lớn, một cắm thanh gươm, một cắm cây bút lông theo thế nghiêng vào nhau...

Tôi mở to mắt, ngạc nhiên, kêu lên thảng thốt:

- Bố ơi ! Bài thơ thầy để lại kia kia kìa ! Chỉ độc có một chữ...

Bố tôi bảo tôi đọc bài thơ. Nghe xong, ông ngồi sụp xuống, ôm lấy mặt. Một lát sau, ông nắm lấy tay tôi, khẽ khàng nói:

- Bố biết con học cao, đi nhiều, biết lắm. Song bố cũng cứ hỏi thật: con đã thấu chữ "nhân" thầy để lại chưa?

Nghe bố hỏi, mặt tôi đỏ rần lên vì xấu hổ...

 


 

Nguyễn Quốc Văn

0 0 1,110 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Tu Dưỡng Đức Hạnh: Hành Trình Kiên Trì Của Nội Tâm
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3763 08:00, 31/05/2025
0 0 11,305 0.0
Đức hạnh – hai chữ tưởng như đơn giản, nhưng để có được, con người phải đi qua một hành trình dài đằng đẵng của sự tu dưỡng, rèn luyện và tỉnh thức. Nó không phải là thứ có thể vun đắp trong một ngày, không phải kết quả của những lời nói hoa mỹ, mà là tinh hoa của một tâm hồn kiên định trước ...
Một người đàn ông đã bỏ lại vợ mình đang chìm giữa biển để tự cứu lấy mạng sống.
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3762 08:00, 30/05/2025
1 0 10,016 0.0
Một ngày nọ, một thầy giáo kể cho học sinh nghe câu chuyện về một con tàu gặp bão lớn. Trên tàu có một cặp vợ chồng. Khi con tàu bắt đầu chìm dần, tất cả mọi người đều chiến đấu để sống sót. Chỉ còn một chỗ trống duy nhất trên chiếc xuồng cứu hộ.Người đàn ông đã bỏ lại vợ mình và nhảy lên ...
Trà khiến người ta tỉnh không chỉ bởi sự thanh khiết của nước, mà bởi sự tĩnh tại trong tâm.
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3764 13:00, 29/05/2025
0 0 14,628 0.0
 Giữa thế gian đầy biến động, nơi con người lao mình vào vòng xoáy danh lợi, tình tiền, thắng thua… có mấy ai thoát khỏi cơn “say” của kiếp nhân sinh? Say vì dục vọng, say vì hư vinh, say vì oán hận – những cơn say không cần rượu mà vẫn làm lòng người quay cuồng, lạc hướng. Và chính trong cõi mịt mù ấy, ...
NAM NHÂN KHOAN DUNG CHÍNH LÀ ĐỨC, NỮ NHÂN THIỆN LƯƠNG CHÍNH LÀ TÀI
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3760 08:00, 29/05/2025
0 0 10,348 0.0
Nam nhân có thể không tài giỏi nhưng nhất định phải có lòng khoan dung. Nữ nhân có thể không xinh đẹp nhưng không thể thiếu sự thiện lương.Phẩm chất quý giá nhất ở người đàn ông là gì? Cho dù sự nghiệp có lớn bao nhiêu đi chăng nữa, tất cả cũng đều bắt nguồn từ sự khoan dung và bền bỉ.Phẩm chất đáng ...
HÃY SỐNG TRONG HẠNH PHÚC DÙ CUỘC ĐỜI KHÔNG NHƯ MƠ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3759 08:00, 28/05/2025
0 0 10,623 0.0
HÃY SỐNG TRONG HẠNH PHÚC DÙ CUỘC ĐỜI KHÔNG NHƯ MƠNữ nhà văn Mỹ Hellen Keller đã từng nói: “Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để mang giày”.Nếu bạn hỏng xe dọc đường, phải cuốc bộ vài dặm mới tìm ra được người giúp đỡ - Hãy nghĩ tới những ai liệt ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!