/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

BÀI THƠ MỘT CHỮ

3924 10:53, 16/12/2025
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

BÀI THƠ MỘT CHỮ

Thuở tôi còn nhỏ, nhà tôi nghèo đến mức cứ trông thấy cơm là tôi thèm có thể khóc lên được vì thương thân, tủi phận...

Vào ngày họ làm đám giỗ cụ tằng tổ, tuy chỉ bé như cái kẹo, nhưng do được cụ trưởng họ bổ theo lệ một suất đinh, tôi cũng được gọi đến để trình diện trước bàn thờ tiền nhân

Đến lượt, tôi phủ phục xuống trước bàn thờ lớn đang nghi ngút hương trầm. Lúc ngẩng đầu lên, tôi thấy một mâm xôi gấc vàng óng ánh những mỡ gà; bên trên là một cái thủ lợn lớn. Vái xong, tôi đứng dậy, lầm rầm khấn...

Mâm xôi níu chân tôi lại. Thừa lúc cụ trưởng họ quay ra ngoài gọi một tay đinh khác vào trình tổ, tôi thò tay véo một nắm xôi nhỏ, giấu lẹm vào túi áo nâu. Lẻn ra ngoài ngõ, tôi ngồi tựa lưng vào một đụn rạ, lấy xôi ăn trộm được ra ăn.

Chính ngọ, mâm lễ được hạ xuống. Cụ đồ Bỉnh, trưởng họ nhìn chăm chắm vào chỗ xôi bị khuyết, giọng lạc đi:

- Các cụ thương con cháu nghèo nên chỉ nếm tí chút hương hoa...

Thấy tôi tái mặt đi, cụ trưởng họ hỏi:

- Có đúng như vậy không, cháu?

Tôi lí nhí:

- Không đúng! Cháu thèm quá nên đã véo một miếng...

- Trời ơi ! Bố tôi đứng bên cạnh kêu lên.

Rồi ông nắm lấy tay tôi, lôi xềnh xệch về nhà.

Tôi ăn đến cái roi mây thứ mười thì cụ trưởng họ tới. Cụ nắm lấy cái roi trong tay bố tôi, can:

- Cháu nó trót dại. Nhưng nó đã không lừa ai. Con nên tha trước, rồi dạy dỗ sau...
Bố tôi buông roi, chắp hai tay, lạy:

- Con xin lĩnh lời thầy. Xin thầy xá tội bố chưa dạy bảo con đến nhẽ...

- Thôi được - Cụ trưởng họ nói - Ra ngoài rằm, con cho nó đến nhà ta học lấy ít chữ nghĩa thánh hiền...

 

Lớp học toàn trẻ con trong xóm. Dĩ nhiên cụ đồ chỉ dạy chữ nho. "Nhân chi sơ, tính bản thiện", sáu chữ này thầy dạy viết và giải nghĩa mất vị chi là chín buổi. Rồi "Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín", "Trung, hiếu, tiết, nghĩa"...Về sau, thầy bình cả thơ Đường luật. Hầu hết là thơ tứ tuyệt, do thầy trước tác...

Cụ đồ về với tổ tiên vào đúng ngày xã tôi khánh thành trường cấp một xây ở cạnh một ngôi chùa cổ. Năm ấy, tôi đến trường học chữ quốc ngữ. Càng lên các lớp trên, vốn chữ nho thầy đồ Bỉnh truyền cho chúng tôi cứ ngày một rơi rụng dần. Riêng tôi, học thầy hơn một ngàn chữ, lúc ấy không nhớ nổi lấy vài trăm...Bố tôi hay phàn nàn rằng, trước lúc mất, thầy dặn đã viết riêng cho tôi một bài thơ, nhưng không rõ cụ ghi vào tờ giấy nào. Mà có tìm thấy nó, không biết tôi có còn đủ chữ để đọc và hiểu rõ nghĩa không !

Mấy chục năm đã trôi qua, lòng tôi vẫn canh cánh bài thơ cuối cùng của thầy. Tiếc là cả dòng họ lục tìm mọi bút tích cuả cụ đồ, vẫn tịnh không thấy.

Hè vừa qua, tôi vượt gần hai ngàn cây số về thăm quê. Rồi bố tôi và tôi - một tóc đã trắng như mây, một mái đầu cũng đã điểm nhiều sợi bạc - lại dắt nhau đến nhà thờ họ. Bố tôi bảo bài trí trên bàn thờ họ thầy tôi đã xếp đặt lại ngay sau ngày tôi véo nắm xôi kia, đến hôm nay vẫn chưa hề thay đổi. Trước bài vị tổ tiên, vẫn hai chiếc độc bình lớn, một cắm thanh gươm, một cắm cây bút lông theo thế nghiêng vào nhau...

Tôi mở to mắt, ngạc nhiên, kêu lên thảng thốt:

- Bố ơi ! Bài thơ thầy để lại kia kia kìa ! Chỉ độc có một chữ...

Bố tôi bảo tôi đọc bài thơ. Nghe xong, ông ngồi sụp xuống, ôm lấy mặt. Một lát sau, ông nắm lấy tay tôi, khẽ khàng nói:

- Bố biết con học cao, đi nhiều, biết lắm. Song bố cũng cứ hỏi thật: con đã thấu chữ "nhân" thầy để lại chưa?

Nghe bố hỏi, mặt tôi đỏ rần lên vì xấu hổ...

 


 

Nguyễn Quốc Văn

0 0 1,226 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

TÌNH NGƯỜI VÔ GIÁ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3130 06:11, 14/01/2024
2 0 20,767 0.0
TÌNH NGƯỜI VÔ GIÁCâu chuyện ngắn dưới đây được viết lại dựa theo một sự kiện có thật. Tác phẩm khi được giới thiệu ra công chúng lần đầu tiên đã làm xúc động hàng triệu trái tim độc giả.Cô y tá bước vào phòng bệnh với gương mặt lo âu, hồi hộp, xen lẫn chút mệt mỏi, theo sau là anh lính Hải quân ...
NHỮNG VIỆC HAO TỔN ÂM ĐỨC NGHIÊM TRỌNG MÀ CON NGƯỜI NGÀY NAY HAY MẮC PHẢI
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3122 13:29, 08/01/2024
0 0 20,124 0.0
 Âm đức và phúc báo không giống nhau, phúc báo không chỉ biểu hiện ra là có tiền mà có tiền lại không nhất định là có phúc.Âm đức là gì?Thời xưa cho rằng có phúc là phúc thọ an khang, con cháu đầy đàn, trường thọ, khỏe mạnh, bình an, tới tuổi già thì ra đi một cách thanh thản, không bị chết bất đắc ...
Đừng sống chỉ vì hạnh phúc: Hãy đi tìm lẽ sống của đời mình
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3112 11:02, 03/01/2024
1 0 19,901 0.0
Tháng 9 năm 1942 ở Vienna, nhà tâm lí học nổi tiếng người Do Thái Viktor Frankl đã bị bắt và giải đến trại tập trung của Đức quốc xã với vợ và cha mẹ mình. Ba năm sau, khi chiến tranh kết thúc, hầu hết các thành viên trong gia đình, trong đó có người vợ đang mang thai của ông, đã qua đời trong trại, nhưng ông - ...
HAPPY NEW YEAR 2024
3107 10:10, 02/01/2024
1 0 19,572 0.0
HAPPY NEW YEAR 2024
Mỗi ngày còn được sống, chúng ta đều có 24 giờ mầu nhiệm quý báu. Vậy sử dụng nó như thế nào là quyết định và chọn lựa của chính bạn. Bạn hoang phí nó trong buồn, chán, tham, sân, si,...; hay tận dụng nó tạo ra an vui, hạnh phúc cho mình và người?
Năm mới mến chúc cả nhà vui khỏe, bình an, ...
THE SILENT NIGHT
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3101 17:25, 26/12/2023
1 0 19,835 10.0
THE SILENT NIGHTCâu chuyện có thật trong đêm Giáng Sinh 1944-Elisabeth Vincken, một phụ nữ Đức vì trốn tránh chiến tranh nên đưa con trai 12 tuổi của mình tên là Frisbey lánh xa trong rừng thẳm trong một căn nhà gỗ. Tuy rằng xa xa vẫn nghe được tiếng súng vọng lại, nhưng một nơi hoang vắng thế này, nghe chừng như an toàn.Đêm ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!