/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Không chịu khổ thì trí tuệ không mở: con đường trưởng thành của con người

3939 14:02, 06/01/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Không chịu khổ thì trí tuệ không mở: con đường trưởng thành của con người

Vương Dương Minh từng nói một câu rất sâu sắc:

“Nếu cái tâm cũ chưa “chết”, thì con đường mới chưa thể sinh ra; nếu dục vọng chưa diệt, thì đạo lý không thể tồn tại; nếu nội tâm chưa từng chịu khổ, thì trí tuệ chưa thể mở ra; nếu thân xác chưa từng chịu thử thách, thì phúc lộc khó mà dày.”

Không phá thì không thể lập, sau khi gột rửa mới có thể tái sinh. Giống như phượng hoàng phải trải qua lửa đỏ mới có thể hồi sinh, con người cũng chỉ có thể “hướng về cái chết” của bản ngã cũ thì mới thật sự “sống lại” ở một tầng cao hơn. Khi tưởng như đã đến đường cùng thì cũng chính là lúc thế tiến công trở nên mạnh mẽ nhất.

  •  

Tư tưởng ấy hoàn toàn tương thông với lời dạy của Mạnh Tử:

“Trời sắp giao cho người ấy một trọng trách lớn, ắt trước tiên làm khổ tâm chí họ, khiến gân cốt mỏi mệt, thân thể đói khát, đời sống thiếu thốn.”

Khổ nạn không phải để hủy diệt con người, mà để rèn giũa họ.

Từ xưa đến nay, biết bao bậc nhân sĩ chí lớn đã trưởng thành trong nghịch cảnh, cuối cùng làm nên sự nghiệp để đời. Tư Mã Thiên sau khi chịu hình phạt cung hình, nỗi nhục không gì sánh nổi đã không buông xuôi số phận. Ông dồn toàn bộ sinh mệnh còn lại vào việc viết sử, hoàn thành bộ Sử Ký được hậu thế ca ngợi.

Chính trong nhục nhã và đau đớn, ông vẫn giữ vững niềm tin, dùng ngòi bút ghi lại những thăng trầm của lịch sử, để sinh mệnh mình tỏa sáng rực rỡ trong lĩnh vực học thuật. Cũng chính vì trải qua đau khổ cả về thể xác lẫn tinh thần, ông mới có được cái nhìn thấu suốt thế sự và ý chí bền bỉ để tên tuổi lưu truyền muôn đời.

Tô Đông Pha cũng là một ví dụ như thế. Cuộc đời ông long đong, nhiều lần bị giáng chức, lưu đày. Nhưng dù ở đâu, ông vẫn giữ được tâm thế rộng mở, lạc quan. Ở Hoàng Châu, cuộc sống thiếu thốn, ông tự cày ruộng Đông Pha, lấy lao động làm niềm vui. Ở vùng Lĩnh Nam xa xôi, ông viết: “Ngày ăn ba trăm quả vải, cũng chẳng ngại làm người Lĩnh Nam”, một thái độ sống tùy duyên, an nhiên giữa nghịch cảnh.

Chính những tháng ngày gian khó ấy đã đưa văn chương của ông lên một tầm cao mới, thấm đẫm suy ngẫm sâu sắc về đời người. Khổ nạn không làm ông cạn kiệt, mà làm nội tâm ông trở nên phong phú, trí tuệ chín muồi, để lại sự kính trọng lâu dài cho hậu thế.

Câu thơ của Trịnh Bản Kiều: “Ngàn mài vạn giũa vẫn cứng cỏi, mặc cho gió Đông Tây Nam Bắc” viết về cây trúc, nhưng cũng chính là hình ảnh của những con người không chịu cúi đầu trước số phận. Họ đứng thẳng giữa giông bão, không gãy đổ.

 

Việt Vương Câu Tiễn từng chịu nhục lớn, phải nằm gai nếm mật, gánh chịu tủi nhục suốt nhiều năm trời. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ông âm thầm rèn ý chí, tích lũy lực lượng, chờ thời cơ. Và rồi, khi thời điểm chín muồi, ông đánh bại nước Ngô, hoàn thành đại nghiệp phục quốc. Sự thành công ấy không đến từ may mắn mà từ khả năng nhẫn chịu và kiên trì trong nghịch cảnh.

Đời người không thể lúc nào cũng bằng phẳng. Khi đối mặt với thất bại và khó khăn, điều quan trọng không phải là trốn tránh mà là dám đối diện.

Giống như phượng hoàng phải qua lửa mới tái sinh, con bướm phải vật lộn trong kén đau đớn mới có thể tung cánh. Mỗi lần ngã xuống là một cơ hội trưởng thành, mỗi vết thương là một huân chương của sinh mệnh.

Người xưa nói: “Gươm sắc có được nhờ mài giũa, hương mai tỏa ra từ giá lạnh.”

Chỉ trong hoàn cảnh gian khổ, con người mới rèn luyện được phẩm chất và năng lực vượt trội. Nếu chỉ ham an nhàn, sợ chịu khổ, ta chẳng khác nào hoa trong nhà kính, đẹp đấy nhưng không chịu nổi gió mưa, không thể vươn thành cây lớn.

Trong thời đại đầy thử thách hôm nay, tư tưởng của Vương Dương Minh càng đáng để suy ngẫm. Dù là áp lực học tập, khó khăn công việc hay mâu thuẫn trong các mối quan hệ, tất cả đều có thể xem là cơ hội để trưởng thành. Hãy để bản thân được tôi luyện trong gian nan, mài giũa ý chí trong nghịch cảnh và tìm thấy hy vọng ngay giữa lúc tưởng như bế tắc nhất.

Khi đi đến đường cùng, đừng tuyệt vọng. Bởi rất nhiều khi, đó chính là khúc dạo đầu của một bước tiến như chẻ tre. Chỉ cần trong tim còn ánh sáng, dưới chân còn sức lực, ta sẽ phá vỡ bóng tối để bước ra tương lai.

Giống như đêm trước bình minh luôn là lúc đen tối nhất, nhưng ngay sau đó là mặt trời bừng sáng. Hãy lấy khổ nạn làm bậc thang, từng bước leo lên đỉnh cao của sinh mệnh, để nhìn thấy vẻ đẹp vô hạn chỉ hiện ra nơi hiểm phong.

Mỹ Mỹ biên dịch
Nguồn Vành đai mặt trời

Không chịu khổ thì trí tuệ không mở: con đường trưởng thành của con người
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

NHỮNG THÓI QUEN CỦA NGƯỜI PHƯƠNG TÂY, MÀ CHÚNG TA CẦN HỌC HỎI.
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2612 12:55, 08/05/2023
0 0 23,605 10.0
1. Nụ cười.
-Người phương Tây rất thích cười. Thậm chí, đó là điều bạn sẽ trông thấy đầu tiên dù họ là người quen hay người lạ.
Bạn thử ra đường gặp người nước ngoài, chỉ cần bạn nhìn vào họ là đã thấy họ sẵn một nụ cười với bạn đó!

2. Cảm ơn và xin lỗi.
-Đây là 2 câu cửa miệng của ...
MỘT CÂU NÓI DỊU DÀNG !
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2608 08:45, 06/05/2023
0 0 21,184 0.0
Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe:
"Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò.
Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc ...
Chiếc Ví Bị Đánh Rơi
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2600 01:56, 02/05/2023
0 0 22,892 0.0
Kenneth Behring là một nhà τừ thiện người мỹ. Năm 1990, ông cùng trợ lý củα mình đi quα khu vực Vịnh Sαn Frαncisco. Trong lúc di chuyển trên đường, ông bỗng кʜôɴɢ nhìn thấy chiếc ví củα mình ở đâu. Người trợ lý củα ông nghĩ rằng chiếc ví có τʜể вị мấτ khi đi bộ quα khu ổ chuột ở Berkeley lúc ...
CHÍNH TRỰC
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2599 01:50, 02/05/2023
0 0 21,903 0.0
Đây là câu chuyện có thật do chính người trong truyện thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào.

Ông nói:
Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô London. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt ...
NHỮNG GIỌT Nước Mắt...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2596 09:35, 27/04/2023
0 0 21,532 0.0
- Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:
– Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?
Ông Trời đáp:
– Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!