/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

MỘT CÂU HỎI THAY ĐỔI CẢ CUỘC ĐỜI

3941 21:50, 06/01/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

MỘT CÂU HỎI THAY ĐỔI CẢ CUỘC ĐỜI


"Thưa bác, con có thể ngồi ăn cùng bác được không?" – Cô bé vô gia cư rụt rè hỏi vị triệu phú. Câu trả lời của ông sau đó đã khiến tất cả những người xung quanh phải rơi lệ.

Đó là một buổi tối tháng Mười se lạnh tại trung tâm Chicago. Bên trong một nhà hàng sang trọng ven sông, Richard Evans đang dùng bữa một mình. Ông là một người đàn ông của địa vị và sự nguyên tắc. Trên thương trường, ông nổi tiếng là kẻ sắt đá với đế chế bất động sản hàng triệu đô. Mái tóc muối tiêu chải chuốt, chiếc đồng hồ đắt giá trên cổ tay và đĩa bít tết hảo hạng trước mặt – tất cả toát lên vẻ quyền quý.

Nhưng chẳng ai thực sự biết ông là ai đằng sau vẻ ngoài đó.

Cho đến khi một giọng nói yếu ớt phá tan bầu không khí: "Thưa ông... con có thể ăn cùng ông được không?"

Trước mặt ông là một cô bé đi chân đất, chỉ chừng 11 tuổi. Mái tóc rối bù, khuôn mặt lấm lem và đôi mắt trĩu nặng nỗi cô đơn. Khi quản lý nhà hàng định bước tới can thiệp, Richard đã giơ tay ngăn lại.

"Tên con là gì?" ông hỏi nhẹ nhàng. "Con là Emily. Con đã không được ăn gì từ thứ Sáu rồi ạ..."

Ông chỉ tay vào chiếc ghế trống đối diện. Cả nhà hàng như nín thở. "Làm ơn mang đĩa bít tết của tôi cho cô bé. Và một ly sữa ấm nữa."

Emily ăn một cách chậm rãi, thận trọng, như thể thức ăn có thể biến mất bất cứ lúc nào. Khi đĩa thức ăn đã sạch trơn, Richard cúi người tới gần: "Con còn gia đình không?"

Câu trả lời của cô bé chỉ là những mảnh ghép vụn vỡ: người cha qua đời sau một tai nạn, người mẹ mất tích đã nhiều năm, và người bà cũng vừa mới ra đi. Richard siết chặt ly nước, những ký ức cũ ùa về...

Ít ai biết rằng, vị triệu phú này cũng từng ngủ trên những vỉa hè băng giá, từng đi nhặt lon cũ và sưởi ấm bên những lò sưởi trong tòa nhà bỏ hoang. Ông hiểu rõ hơn ai hết rằng cơn đói luôn át cả lòng tự trọng.

Ông đứng dậy, rút ví mình ra – không phải để cho vài đồng tiền lẻ. "Con có muốn về sống cùng bác không?" ông hỏi.

Emily ngơ ngác: "Ý bác là sao ạ?" "Một mái nhà. Những bữa cơm thực thụ. Được đi học. Nhưng con cũng phải nỗ lực, biết tôn trọng và có trách nhiệm. Và một lời hứa – con sẽ không bao giờ phải nhịn đói nữa."

Cô bé gật đầu, nước mắt chực trào.

Đêm đó, mọi thứ đã thay đổi. Nước ấm. Chăn êm nệm ấm. Quần áo sạch sẽ. Những thứ nhỏ bé như bàn chải đánh răng cũng giống như một phép màu. Nhưng nỗi sợ hãi thì tan biến chậm hơn. Emily vẫn nằm ngủ co quắp dưới sàn nhà, vẫn giấu bánh mì vào túi áo. Khi quản lý gia đình phát hiện ra chỗ giấu đồ ăn, Emily đã hoảng loạn. Richard quỳ xuống bên cạnh cô bé: "Con không cần phải sợ hãi nữa đâu."

Dưới sự dẫn dắt âm thầm của ông, Emily lớn lên rạng rỡ. Cô học tập với sự quyết tâm giống hệt ông năm xưa. Những buổi học thêm, những lời động viên, và cả những câu chuyện đêm khuya bên ly socola nóng. Richard đã chia sẻ với cô về quá khứ của chính mình – về những đêm không nơi nương tựa, về nỗi đau khi bị coi như người vô hình giữa đám đông.

Nhiều năm sau, Emily đứng trên sân khấu Đại học Columbia với tư cách thủ khoa. Cô không nói về điểm số. Cô nói về 5 chữ đã thay đổi cuộc đời mình: "Can I eat with you?"

Cô đã không chọn phố Wall hoa lệ. Thay vào đó, cô thành lập quỹ "Can I Eat With You?" chuyên nuôi dưỡng và giáo dục trẻ em vô gia cư. Richard đã quyên góp một phần ba tài sản của mình để khởi động sứ mệnh đó.

Và cứ mỗi ngày 15 tháng Mười hàng năm, họ lại quay lại nhà hàng năm xưa. Không phải để ngồi bên trong, mà để bày những dãy bàn dài trên vỉa hè. Những bữa ăn nóng hổi. Những vòng tay rộng mở. Không một câu hỏi tra xét.

Bởi vì vào một ngày năm ấy, lòng trắc ẩn đã ngồi xuống bàn ăn... và nó không bao giờ rời đi nữa. 🤍

Nguồn sưu tầm

0 0 1,267 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

HAI NGƯỜI DU KHÁCH VÀ CHIẾC VÍ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
838 09:35, 02/08/2021
2 0 28,863 10.0
HAI NGƯỜI DU KHÁCH VÀ CHIẾC VÍ
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Hai người khách bộ hành đang đi cùng nhau trên một con đường thì một người bỗng nhặt được một chiếc ví đầy cứng.

"Tôi may mắn quá!" anh ta nói.

"Tôi đã nhặt được một chiếc ví. Nó nặng như thế này thì chắc chứa đầy tiền đây."

"Đừng nói là ...
Xin đừng làm mẹ khóc
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
826 09:45, 30/07/2021
1 0 29,676 10.0
Xin đừng làm mẹ khóc
Con của tôi đâu? Người mẹ trẻ hỏi trong nỗi mừng vui sau một cuộc vượt cạn mệt nhọc. Với khuôn mặt rạng ngời, chị đón lấy đứa trẻ từ tay vị bác sĩ. Thế nhưng, nụ cười bỗng tắt lịm trên môi chị khi nhìn thấy cấu tạo tai ngoài của đứa bé không như những đứa trẻ khác.
Thế ...
Những vết đinh còn mãi
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
825 09:39, 30/07/2021
1 0 33,420 0.0
Những vết đinh còn mãi
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu đưa một túi đinh cho cậu rồi nói:
“Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cây đinh lên cái hàng rào gỗ”.
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cây đinh.
Nhưng ...
Cội nguồn của sự trưởng thành
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
824 09:34, 30/07/2021
0 0 33,786 1.0
Cội nguồn của sự trưởng thành
Hồi còn nhỏ, tôi có một người hàng xóm mà mọi người gọi là bác sĩ Gibbs. Ông không giống như bất kỳ bác sĩ nào tôi từng biết, ông rất giản dị và hiền từ, nhất là đối với bọn nhóc nghịch ngợm chúng tôi.
Ngoài giờ làm công việc cứu người, bác sĩ Gibbs thường trồng cây. ...
Tiếng chuông đưa tôi đi...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
812 12:55, 27/07/2021
0 0 29,157 0.0
Tiếng chuông đưa tôi đi...

Thắp một nén nhang trầm, tiếng chuông Tây Tạng quyện tròn căn phòng nhỏ, tôi để tôi phiêu lãng theo tiếng chuông về miền cao nguyên khoáng đạt. Không còn khung cảnh của xây dựng ngổn ngang, không còn khí hậu nóng bức của miền Trung gió Lào...

Tiếng chuông đưa tôi đi...

Tôi đi, nhưng chân ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!