/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

"Thiên Thần... Hàng Rào"

3943 14:27, 08/01/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Sáng thứ Năm, họ tìm thấy những chiếc áo khoác. Mười lăm chiếc. Tất cả đều là áo khoác mùa đông, loại tốt – không phải loại dùng một lần. Treo trên hàng rào bên ngoài trường tiểu học Lincoln. Không có lời nhắn. Không có lời giải thích. Hiệu trưởng hoảng loạn. Bà gọi cảnh sát: “Chúng có thể bị đánh cắp, hoặc là một trò đùa.”

Rồi Kayla, tám tuổi, lên tiếng. Mẹ em làm việc ca đêm dọn dẹp văn phòng, và họ không đủ tiền mua áo khoác. Em đến trường mặc ba chiếc áo nỉ chồng lên nhau. Em chạm vào chiếc áo màu tím, vừa cỡ của mình, và thì thầm, “Em mượn được không?”

Cô giáo thể dục nói có, trước khi ai kịp ngăn em lại.

Đến giờ ăn trưa, những chiếc áo khoác đã biến mất. Mười lăm đứa trẻ cuối cùng cũng được ấm áp. Tuần sau? Hai mươi chiếc áo khoác. Rồi ba mươi. Rồi chăn. Giày bốt. Mỗi thứ Năm, suốt mùa đông.

Không có camera. Không có thông báo. Chỉ có… áo khoác.

Các tờ báo gọi đó là “Thiên thần hàng rào”. Nhưng không ai biết đó là ai.

Cho đến tháng Ba. Một người đàn ông lớn tuổi, ông Earl Hutchins, 71 tuổi, đã qua đời. Ông sống một mình trong tầng hầm. Khi dọn dẹp nhà cửa, người ta tìm thấy hàng trăm hóa đơn từ các cửa hàng đồ cũ. Ông đã dùng toàn bộ tiền lương hưu của mình để mua áo khoác và lặng lẽ treo chúng lên vào ban đêm.

Trong nhật ký, ông đã viết:
“Tôi mất con trai vào năm 2004. Nó vô gia cư, kiêu hãnh, từ chối sự giúp đỡ. Nó chết cóng trong chiếc áo phông. Nếu tôi treo áo khoác lên hàng rào, không ai phải hỏi. Không ai phải thừa nhận họ cần nó. Họ chỉ việc lấy nó. Một cách đàng hoàng.”
Tôi là Kayla Martinez. Giờ tôi 16 tuổi. Chiếc áo khoác màu tím đó đã cứu tôi hồi lớp bốn. Tôi chưa bao giờ gặp ông Earl. Tôi chưa bao giờ có cơ hội nói lời cảm ơn ông.

Nhưng tháng 11 năm ngoái, tôi đã dùng tiền giữ trẻ của mình để mua sáu chiếc áo khoác. Tôi treo chúng trên cùng một hàng rào.

Bạn bè tôi cũng làm như vậy. Rồi đến bố mẹ họ. Rồi đến trường học. Giờ nó đã trở thành “Hàng rào của Earl”.

Thứ Năm tuần trước, đã có 200 chiếc áo khoác. Và khăn quàng cổ. Găng tay. Giờ đây, có một cửa hàng Earl’s Fence ở Detroit. Ở Manchester. Ở Vancouver.

Tôi chưa từng gặp người đàn ông đã cứu tôi khỏi cái lạnh. Nhưng tôi đang trở thành ông ấy. Từng chiếc áo khoác một.

Bởi vì sự giúp đỡ thực sự không ồn ào. Nó chỉ ở đó. Trong im lặng. Chờ đợi những bàn tay lạnh giá tìm kiếm hơi ấm.

Nguồn: My Lan Pham

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

NHỮNG THÓI QUEN CỦA NGƯỜI PHƯƠNG TÂY, MÀ CHÚNG TA CẦN HỌC HỎI.
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2612 12:55, 08/05/2023
0 0 23,625 10.0
1. Nụ cười.
-Người phương Tây rất thích cười. Thậm chí, đó là điều bạn sẽ trông thấy đầu tiên dù họ là người quen hay người lạ.
Bạn thử ra đường gặp người nước ngoài, chỉ cần bạn nhìn vào họ là đã thấy họ sẵn một nụ cười với bạn đó!

2. Cảm ơn và xin lỗi.
-Đây là 2 câu cửa miệng của ...
MỘT CÂU NÓI DỊU DÀNG !
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2608 08:45, 06/05/2023
0 0 21,211 0.0
Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe:
"Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò.
Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc ...
Chiếc Ví Bị Đánh Rơi
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2600 01:56, 02/05/2023
0 0 22,896 0.0
Kenneth Behring là một nhà τừ thiện người мỹ. Năm 1990, ông cùng trợ lý củα mình đi quα khu vực Vịnh Sαn Frαncisco. Trong lúc di chuyển trên đường, ông bỗng кʜôɴɢ nhìn thấy chiếc ví củα mình ở đâu. Người trợ lý củα ông nghĩ rằng chiếc ví có τʜể вị мấτ khi đi bộ quα khu ổ chuột ở Berkeley lúc ...
CHÍNH TRỰC
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2599 01:50, 02/05/2023
0 0 21,933 0.0
Đây là câu chuyện có thật do chính người trong truyện thuật lại. Ông là một giáo viên người Anh. Mỗi khi kể, ông thường không cầm được nước mắt, xúc động nghẹn ngào.

Ông nói:
Nhà tôi ở một phố giữa Thủ đô London. Một hôm, tôi vừa ra khỏi cửa thì gặp một cậu bé chừng mười hai, mười ba tuổi ăn mặt ...
NHỮNG GIỌT Nước Mắt...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2596 09:35, 27/04/2023
0 0 21,553 0.0
- Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:
– Tại sao ngài lại mất quá nhiều thời giờ cho tạo vật này?
Ông Trời đáp:
– Ngươi thấy đấy. Đây là một tạo vật cực kỳ phức ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!