/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

CHƯA TU CHẤP KIỂU ĐỜI, TU RỒI CHẤP KIỂU ĐẠO

3947 12:43, 16/01/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

CHƯA TU CHẤP KIỂU ĐỜI, TU RỒI CHẤP KIỂU ĐẠO

Nghe có vẻ lạ, nhưng rất thật.

Khi chưa tu, con người thường chấp vào tiền bạc, danh vọng, quyền lực, tình cảm.


Khi bước vào con đường tu hành, nhiều người lại đổi chỗ chấp đó sang giáo điều, giới luật, hình thức, danh tiếng tu hành.


Cuối cùng, họ vẫn chưa tự do — chỉ là thay một loại xiềng xích bằng một loại khác.

Tu thật sự là để phá chấp, để hiểu sâu hơn, thương nhiều hơn, và nhẹ lòng hơn.


Chứ không phải để khoe mình đúng, người khác sai.


Không phải để phân biệt ai tu cao, ai tu thấp.


Càng chấp vào đạo thì càng xa Đạo.


Giới luật, thanh quy, giáo lý... vốn được lập ra để hướng dẫn con người đi đúng đường, giúp ta bớt mê lầm, bớt lạc lối.


Nhưng nếu ta bám chặt vào chúng, biến chúng thành cái thước để đo lòng người khác, thì chúng lại trở thành rào cản.


Khi đó, ta tu chỉ để làm vừa lòng hình thức, chứ chưa thật sự chuyển hóa bên trong.

Tu không phải là để trở nên khác người, mà là để thấy rõ chính mình, hiểu người khác hơn, và sống chan hòa hơn.


Người càng hiểu sâu đạo lý thì càng khiêm nhường, càng nhân hậu, càng ít phán xét.


Họ biết rằng mỗi người đang đi trên hành trình riêng của mình - không ai giống ai.

Nếu còn chấp vào “đúng - sai”, “cao - thấp”, “thiện - ác”, thì chưa thật sự yêu thương được ai cả.


Bởi tình yêu thật không có điều kiện, không có phân biệt.


Nó chỉ đơn giản là hiểu và chấp nhận - không cần phán xét, không cần ép buộc.

Có người nói:

 

“Thà rằng ném hết mọi hình thức đi, sống bằng trái tim, sống thật, còn hơn là giữ hình thức mà không còn tình thương.”


Đúng vậy.


Tu mà quên thương, tu mà quên người, tu mà chỉ còn lời phán xét - thì tu ấy chẳng còn ý nghĩa gì.


Đời người ngắn lắm, ai cũng chỉ đi ngang qua nhau một đoạn đường.


Nếu đã gặp nhau, thì hãy thương nhau bằng trái tim, không phải bằng luật lệ.

Tu là để mở lòng, không phải để dựng thêm hàng rào.


Phá chấp mới là tu thật.


Mà nếu có thương thật rồi - thì chẳng cần nói đạo lý gì nhiều nữa.


Vì tình thương chính là Đạo.

 

Hoàng Nhật Minh

0 0 2,271 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

HAI NGƯỜI DU KHÁCH VÀ CHIẾC VÍ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
838 09:35, 02/08/2021
2 0 29,184 10.0
HAI NGƯỜI DU KHÁCH VÀ CHIẾC VÍ
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Hai người khách bộ hành đang đi cùng nhau trên một con đường thì một người bỗng nhặt được một chiếc ví đầy cứng.

"Tôi may mắn quá!" anh ta nói.

"Tôi đã nhặt được một chiếc ví. Nó nặng như thế này thì chắc chứa đầy tiền đây."

"Đừng nói là ...
Xin đừng làm mẹ khóc
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
826 09:45, 30/07/2021
1 0 30,288 10.0
Xin đừng làm mẹ khóc
Con của tôi đâu? Người mẹ trẻ hỏi trong nỗi mừng vui sau một cuộc vượt cạn mệt nhọc. Với khuôn mặt rạng ngời, chị đón lấy đứa trẻ từ tay vị bác sĩ. Thế nhưng, nụ cười bỗng tắt lịm trên môi chị khi nhìn thấy cấu tạo tai ngoài của đứa bé không như những đứa trẻ khác.
Thế ...
Những vết đinh còn mãi
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
825 09:39, 30/07/2021
1 0 34,094 0.0
Những vết đinh còn mãi
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu đưa một túi đinh cho cậu rồi nói:
“Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và đóng một cây đinh lên cái hàng rào gỗ”.
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cây đinh.
Nhưng ...
Cội nguồn của sự trưởng thành
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
824 09:34, 30/07/2021
0 0 34,304 1.0
Cội nguồn của sự trưởng thành
Hồi còn nhỏ, tôi có một người hàng xóm mà mọi người gọi là bác sĩ Gibbs. Ông không giống như bất kỳ bác sĩ nào tôi từng biết, ông rất giản dị và hiền từ, nhất là đối với bọn nhóc nghịch ngợm chúng tôi.
Ngoài giờ làm công việc cứu người, bác sĩ Gibbs thường trồng cây. ...
Tiếng chuông đưa tôi đi...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
812 12:55, 27/07/2021
0 0 29,396 0.0
Tiếng chuông đưa tôi đi...

Thắp một nén nhang trầm, tiếng chuông Tây Tạng quyện tròn căn phòng nhỏ, tôi để tôi phiêu lãng theo tiếng chuông về miền cao nguyên khoáng đạt. Không còn khung cảnh của xây dựng ngổn ngang, không còn khí hậu nóng bức của miền Trung gió Lào...

Tiếng chuông đưa tôi đi...

Tôi đi, nhưng chân ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!