/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

CHƯA TU CHẤP KIỂU ĐỜI, TU RỒI CHẤP KIỂU ĐẠO

3947 12:43, 16/01/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

CHƯA TU CHẤP KIỂU ĐỜI, TU RỒI CHẤP KIỂU ĐẠO

Nghe có vẻ lạ, nhưng rất thật.

Khi chưa tu, con người thường chấp vào tiền bạc, danh vọng, quyền lực, tình cảm.


Khi bước vào con đường tu hành, nhiều người lại đổi chỗ chấp đó sang giáo điều, giới luật, hình thức, danh tiếng tu hành.


Cuối cùng, họ vẫn chưa tự do — chỉ là thay một loại xiềng xích bằng một loại khác.

Tu thật sự là để phá chấp, để hiểu sâu hơn, thương nhiều hơn, và nhẹ lòng hơn.


Chứ không phải để khoe mình đúng, người khác sai.


Không phải để phân biệt ai tu cao, ai tu thấp.


Càng chấp vào đạo thì càng xa Đạo.


Giới luật, thanh quy, giáo lý... vốn được lập ra để hướng dẫn con người đi đúng đường, giúp ta bớt mê lầm, bớt lạc lối.


Nhưng nếu ta bám chặt vào chúng, biến chúng thành cái thước để đo lòng người khác, thì chúng lại trở thành rào cản.


Khi đó, ta tu chỉ để làm vừa lòng hình thức, chứ chưa thật sự chuyển hóa bên trong.

Tu không phải là để trở nên khác người, mà là để thấy rõ chính mình, hiểu người khác hơn, và sống chan hòa hơn.


Người càng hiểu sâu đạo lý thì càng khiêm nhường, càng nhân hậu, càng ít phán xét.


Họ biết rằng mỗi người đang đi trên hành trình riêng của mình - không ai giống ai.

Nếu còn chấp vào “đúng - sai”, “cao - thấp”, “thiện - ác”, thì chưa thật sự yêu thương được ai cả.


Bởi tình yêu thật không có điều kiện, không có phân biệt.


Nó chỉ đơn giản là hiểu và chấp nhận - không cần phán xét, không cần ép buộc.

Có người nói:

 

“Thà rằng ném hết mọi hình thức đi, sống bằng trái tim, sống thật, còn hơn là giữ hình thức mà không còn tình thương.”


Đúng vậy.


Tu mà quên thương, tu mà quên người, tu mà chỉ còn lời phán xét - thì tu ấy chẳng còn ý nghĩa gì.


Đời người ngắn lắm, ai cũng chỉ đi ngang qua nhau một đoạn đường.


Nếu đã gặp nhau, thì hãy thương nhau bằng trái tim, không phải bằng luật lệ.

Tu là để mở lòng, không phải để dựng thêm hàng rào.


Phá chấp mới là tu thật.


Mà nếu có thương thật rồi - thì chẳng cần nói đạo lý gì nhiều nữa.


Vì tình thương chính là Đạo.

 

Hoàng Nhật Minh

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

VÌ SAO NGƯỜI ÁC VẪN SỐNG SUNG SƯỚNG?
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
463 09:51, 21/06/2021
1 0 35,805 0.0
VÌ SAO NGƯỜI ÁC VẪN SỐNG SUNG SƯỚNG?
“Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo” là đạo trời. Người phương đông từ xưa đến nay đều tin tưởng rằng, “thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo”. Tin rằng “thiện ác có báo” là thiên lý và là sự thật tồn tại một cách khách quan, không thay đổi. Thế nhưng, đã ...
Bán lược cho nhà sư
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
460 11:38, 20/06/2021
0 0 34,411 9.0
BÁN LƯỢC CHO SƯ?
Trong sách dạy về phương pháp đánh giá thị trường thường đưa ra một câu chuyện kinh điển bán giầy ở châu Phi. Số là hai hãng sản xuất giầy nọ cử nhân viên tới châu Phi tìm hiểu phát triển thị trường tại đây. Một nhân viên khi xem xét tình hình đã điện về công ty mình "Không hy vọng phát ...
Thiên Niên chờ đợi
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
454 14:48, 19/06/2021
1 1 39,899 9.0
Có một thiếu nữ dung mạo rất xinh đẹp, xuất thân khuê các, lại có rất nhiều tài nghệ. Ngưỡng cửa nhà nàng có nhiều bà mối tìm đến, nhưng nàng vẫn chưa muốn kết hôn. Bởi vì nàng luôn chờ đợi sự xuất hiện của lang quân như ý.

Đến một ngày, nàng đến Miếu hội để giải khuây. Trong đám đông hàng vạn ...
Đĩa ớt và cốc nước
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
453 14:38, 19/06/2021
0 0 40,230 8.0
Đĩa ớt và cốc nước
Có một cô gái ở phương Nam và một anh người miền Bắc lấy nhau, khẩu vị của cô gái thanh đạm, còn anh chồng thì ngược lại, không có ớt thì anh không nuốt được cơm. Cô gái thường đi đến nhà bố mẹ đẻ ăn cơm. Một hôm, bố cô gái nấu thức ăn hơi mặn, nhưng mẹ cô không nói gì, chỉ ...
Đức Năng Thắng Số
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
452 14:32, 19/06/2021
1 0 33,579 10.0
Đức Năng Thắng Số

Vào triều Bắc Tống,ở một làng nọ có một cậu bé tàn tật chừng mười tuổi, gãy chân, sống một cuộc sống ăn xin nghèo khổ.

Trước làng là một con suối lớn. Vì không có cầu, nên dân làng muốn qua suối là phải lội, rất bất tiện, nhất là đối với những người già vào mùa nước lũ.

Nhiều ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!