/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

"Cái lỗi hệ thống"

3957 06:33, 29/01/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Suốt sáu tháng, cứ mỗi sáng thứ Ba, tôi đều nói dối bà cụ.
Tôi bảo bà rằng hệ thống bị lỗi, rằng ứng dụng tính sai.
Đó là cách duy nhất bà cho phép tôi… cứu bà.

Tôi tên là Leo. Tôi làm shipper cho một ứng dụng giao hàng, nơi mà khách hàng chỉ là một dấu chấm trên bản đồ, và một con số trong thuật toán.
Bạn làm việc. Bạn giao hàng. Bạn rời đi.
Không tên. Không nhớ mặt. Chỉ có đánh giá năm sao… và rồi im lặng.

Nhưng bà Martha thì khác.

Bà sống trong một căn nhà cũ nhỏ ở rìa thành phố, co mình lại như để chống chọi với gió. Sáng thứ Ba nào, đúng mười giờ, đơn hàng của bà cũng hiện lên. Lúc nào cũng giống nhau:
một ổ bánh mì trắng rẻ tiền,
một hộp súp cà chua,
và một túi thức ăn cho chó loại tốt cho xương – cho em Duke.

Duke là một con golden retriever già, mõm đã bạc, hông cứng đét, đi chậm. Nó là nguồn hơi ấm duy nhất trong căn nhà lạnh lẽo đó.
Bà Martha khoảng tám mươi tuổi, chưa tới mét rưỡi, lưng thẳng như thép. Trong bà có một thứ kiêu hãnh: bà thà chết đói còn hơn phải xin ai giúp.

Bà không bao giờ để tiền tip trên ứng dụng. Bà ra mở cửa, đưa tôi hai đô tiền mặt và nói:
“Cho phụ xăng xe. Lái cẩn thận nhé.”

Đó là một cuộc trao đổi ngang hàng.
Không phải bố thí.
Và tôi không phải người cứu giúp.
Tôi chỉ là… người giao hàng.

Rồi tháng Mười Một tới.
Lạm phát nuốt chửng mọi thứ.
Xăng tăng vọt. Thực phẩm đắt gấp đôi.
Tôi phải làm mười hai tiếng mỗi ngày chỉ để trụ lại.

Sáng thứ Ba hôm đó, đơn hàng hiện lên.
Tôi nhìn danh sách… và thấy buồn nôn.

Chỉ có một món: một túi thức ăn cao cấp cho chó.
Không bánh mì.
Không súp.

Tôi vẫn lấy đơn và đến nhà bà. Khi bà mở cửa, trong nhà lạnh buốt. Bà mặc áo khoác len dày ngay trong phòng. Bà trông nhỏ hơn, mong manh hơn, da căng trên xương như giấy bạc. Bà đưa tôi hai đô, tay hơi run, nhưng cằm vẫn ngẩng cao.

“Tuần này chỉ mua đồ cho chó thôi sao, thưa bà?” tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.

“Tôi không đói,” bà đáp ngắn gọn. Nhưng mắt bà thì không thể nói dối.
“Duke cần thuốc.”

Tôi thấy lọ thuốc trên bàn. Rỗng.

Bà đang chọn.
Sưởi.
Thuốc.
Thức ăn.
…hoặc thuốc cho con chó.

Và Duke là chọn lựa ưu tiên.

Tôi lái xe đi, nhưng hình ảnh chiếc áo khoác mỏng và thân người run rẩy của bà cứ bám lấy tôi. Tôi biết nếu tôi đưa tiền, bà sẽ đóng sầm cửa. Nếu tôi gọi dịch vụ xã hội, bà sẽ sợ bị tước mất tự do, bị đưa vào viện dưỡng lão. Với bà, phụ thuộc vào người khác… còn tệ hơn cái chết.

Vậy nên tôi quyết định… hack hệ thống.

Hay đúng hơn:
trở thành cái “lỗi”.

Thứ Ba tuần sau, tôi vào siêu thị.
Tôi lấy đồ cho chó.
Rồi bằng tiền của chính mình – số tiền tôi để dành sửa hộp số xe – tôi mua trứng, sữa, gà quay, và rau tươi.

Tôi tự quét ở quầy, giấu hóa đơn, và cho tất cả vào túi hàng.

Khi đến nơi, tôi đưa bà những chiếc túi nặng.

Bà cau mày nhìn vào.
“Tôi không đặt mấy thứ này. Có nhầm lẫn. Cậu mang đi đi.”

“Tôi không thể,” tôi nói, đóng vai anh nhân viên bực bội.
“Ứng dụng bị lỗi, bà Martha ạ. Đôi khi hệ thống tự thêm mấy món gần hết hạn để xả kho.”

Bà nhìn tôi rất lâu.

“Tôi sẽ không trả tiền.”

“Không cần đâu. Hệ thống ghi là thất thoát rồi. Nếu tôi mang về, tôi phải đổ chúng vào thùng rác phía sau siêu thị. Thành thật mà nói… tôi ghét làm vậy.”

Tôi cười nhẹ.
“Bà giữ giúp tôi đi. Tôi không chịu được cảnh đồ ăn bị vứt bỏ.”

Bà nhìn con gà.
Rồi nhìn Duke đang vẫy đuôi.
Rồi nhìn tôi.

Trong mắt bà, tôi thấy một trận chiến.
Kiêu hãnh… và cơn đói.

Nhưng lời nói dối cho bà một lối thoát.
Bà không nhận bố thí.
Bà chỉ… giúp giải quyết một vấn đề logistics.

Và điều đó, bà có thể chấp nhận.

“Thôi được,” bà thở dài, nhận lấy túi.
“Quản lý thật là kém hiệu quả. Đó là vấn đề của đất nước này.”

“Vâng, thưa bà,” tôi cười.

Chúng tôi tiếp tục như thế suốt sáu tháng.

Mỗi tuần, cái “lỗi” lại hay hơn.
Có lúc hệ thống “gửi nhầm” vitamin.
Có lúc là đệm sưởi điện.

Tôi làm thêm giờ thứ Sáu để đủ tiền cho đơn hàng thứ Ba.

Chúng tôi không bao giờ nói thẳng.
Tôi phàn nàn về ứng dụng.
Bà phàn nàn về sự lãng phí của các tập đoàn lớn.

Đó là ngôn ngữ bí mật của chúng tôi.

Hai tuần trước, thứ Ba tới.
Tôi chờ thông báo đi giao hàng cho bà.

Không có gì.

Một tiếng trôi qua.
Vẫn im lặng.

Cuối cùng đâm lo, Tôi vẫn lái xe tới.

Lối vào trống trơn.
Cửa khóa.
Một tấm bảng “BÁN NHÀ” cắm ngoài vườn.

Tim tôi đập loạn. Tôi hỏi người hàng xóm đang cắt cỏ. Ông ấy nói bà đã qua đời trong giấc ngủ, ba ngày trước.

“Tim ngừng đập,” ông nói.
“Rất nhẹ nhàng.”

Con trai bà từ Ohio về lo mọi việc.
Họ đã đưa Duke đi.

Tôi ngồi bệt xuống bậc thềm.

Tôi không phải người nhà.
Không phải bạn.
Chỉ là một shipper.

Tôi thậm chí… chưa từng nói với bà tên của mình.

Hôm qua, tôi nhận được thư từ một văn phòng luật sư trong thành phố. Tôi không nhận ra địa chỉ. Bên trong là một phong bì dày và một mảnh giấy nhỏ.

“Gửi người giao hàng của ‘cái lỗi hệ thống’,

Mẹ tôi để lại chỉ dẫn rất rõ để tìm cậu. Bà không biết tên cậu, nhưng bà mô tả chiếc xe và giờ cậu đến. Bà muốn cậu nhận thứ này.”

Tôi mở phong bì.

Bên trong là một xấp tiền – khoảng hai nghìn đô – và một bó giấy nhăn nhúm.

Là tất cả những hóa đơn tôi đã giấu trong túi suốt sáu tháng.

Bà đã tìm thấy.
Bà đã gom lại.
Và giữ chúng.

Dán trên những tờ hóa đơn là một mảnh giấy, nét chữ run run nhưng rõ ràng:

“Chàng trai trẻ,

Tôi già, nhưng không ngu.

Tôi biết một con gà quay không thể giá 0 đô.
Tôi biết máy tính không hỏng.
Tôi biết cậu đã mua những thứ đó. Và tôi biết vì sao cậu nói dối.

Cậu biết tôi quá sỉ diện để nhận sự giúp đỡ, nên cậu cho tôi giữ lại phẩm giá. Cậu khiến tôi có cảm giác mình đang tự giải quyết một vấn đề.

Cậu làm tôi nhớ tới chồng tôi. Ông ấy là người lặng lẽ làm điều đúng mà không cần được ai nhìn thấy.

Xin hãy nhận số tiền này. Sửa chiếc xe của cậu.

Và hãy biết rằng… cậu đã khiến mùa đông cuối cùng của tôi ấm áp.

— Martha”

Tôi ngồi rất lâu, cầm lá thư trong tay, và lần đầu tiên… tôi khóc.

Chúng ta sống trong một thế giới luôn bảo rằng ta cô độc.
Rằng ta chỉ là dữ liệu, là khách hàng, là người cung cấp dịch vụ.

Nhưng đôi khi, những mối liên kết sâu nhất lại được sinh ra… trong khoảng lặng giữa dối trá và sự thật.

Và đôi khi, điều dịu dàng nhất ta có thể làm cho một người…
không phải là chìa tay ra.

Mà là cho họ một lý do… để có thể nắm lấy nó, mà không phải cúi đầu.

Mong bà yên nghỉ...

TG Văn Chương

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Dám mạo hiểm là điều kiện không thể thiếu của thành công!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2306 12:03, 28/11/2022
1 0 33,017 0.0
Trong cuộc sống, trong kinh doanh hay trong bất cứ một công việc gì, thành hay bại đều phụ thuộc vào bản thân mỗi chúng ta. Cách nhìn nhận sự việc, các giải quyết vấn đề sẽ cho chúng ta kết quả tương tự.
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Câu chuyện số 1 - Người tiều phu

Chuyện kể rằng, trên núi có một tiều phu ...
TẠI SAO TÊN TRỘM KHÔNG DÁM LẤY CÂU ĐỐI NÀY?
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2303 07:44, 27/11/2022
0 0 35,920 0.0
TẠI SAO TÊN TRỘM KHÔNG DÁM LẤY CÂU ĐỐI NÀY?
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Tương truyền, vào tháng chạp năm đó, Vương Hi Chi từ quê quán của ông là Sơn Đông chuyển đến sống ở Thiệu Hưng, Chiết Giang, vừa là mừng tân gia và cũng là năm mới, nên ông không thể không viết một câu đối lên cửa:

Xuân phong xuân vũ ...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2301 08:44, 25/11/2022
0 0 29,097 0.0
Xưa nay, chúng ta đều rất quen thuộc với câu thành ngữ “Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng”. Nguồn gốc của câu thành ngữ này là từ một điển cố có thật trong lịch sử.

Sự chân thật, tấm lòng thuần thiện chân chính là giá trị đạo đức mà con người ngày nay cần phải tìm về.

“Thuốc đắng dã tật, ...
chiếc la bàn chỉ sai hướng
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2299 13:01, 24/11/2022
0 0 24,363 0.0
Đạo lý phía sau câu chuyện "chiếc la bàn chỉ sai hướng": Hãy sống là một người có phương hướng, tin vào mình
Nếu chúng ta xác định đúng phương hướng thì dù lương tri phải chịu thử thách, chúng ta cũng sẽ không bị tác động bên ngoài làm nhiễu loạn…

Vào buổi tối, George đang đọc sách, con gái trèo lên giường ...
Cả đời tranh biện ồn ào, cũng chẳng thể bằng một phút im lặng tĩnh tâm
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2298 12:51, 24/11/2022
0 0 25,722 0.0
Cả đời tranh biện ồn ào, cũng chẳng thể bằng một phút im lặng tĩnh tâm
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Nhiều người cho rằng khi gặp vấn đề thì phải cố gắng nói rõ ràng minh bạch, để không gây ra hiểu lầm cho bản thân, cho người khác. Nhưng ít ai biết rằng cõi đời thị phi nhân sinh ngắn ngủi, đôi khi cãi lý ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!