/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Quản trị lời nói: không nói những gì mình thấy, chỉ nói những gì cần thiết để đạt được đại cuộc

3960 10:30, 04/02/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Quản trị lời nói: không nói những gì mình thấy, chỉ nói những gì cần thiết để đạt được đại cuộc

Người ta thường học quản trị kinh doanh, quản trị kinh tế, quản trị khách sạn… nhưng có mấy ai từng nghĩ đến việc học “quản trị lời nói” cho chính mình?

  •  

Trong khi đó, lời nói lại là thứ theo ta suốt đời, mở ra hay khép lại nhân duyên, gây dựng hay phá vỡ sự nghiệp, đem lại hòa khí hay gieo mầm xung đột chỉ trong khoảnh khắc.

Xã hội hay tán dương sự “thẳng thắn”. Nhưng Nho gia từ xưa đã không đồng nhất thẳng thắn với buông tuồng. “Ngôn bất tận ý”, lời nói không cần nói hết mà cốt nói đúng lúc, đúng chỗ. Người quân tử không phải không thấy, không biết, mà là biết điều gì nên nói, điều gì nên giữ lại. Nói hết những gì mình nghĩ nhiều khi không phải là chân thành mà là thiếu tu dưỡng.

Thẳng tính mà thiếu thấu cảm dễ trở thành vô lễ.

Nói sự thật mà không giữ lòng nhân ái, khác nào lấy điều đúng đắn làm dao, khiến người khác bị tổn thương rồi lại yêu cầu họ bao dung cho sự thô ráp của mình. Người có học không dùng sự thật để làm người khác xấu hổ mà dùng sự thật để giúp người khác tự soi lại mình. Nói sao cho người nghe thấy sáng ra chứ không thấy đau lòng, ấy mới là thiện ngôn.

Khổng Tử từng dạy: “Quân tử dục nột ư ngôn, nhi mẫn ư hành”, người quân tử chậm rãi trong lời nói, nhưng mau mắn trong hành động. Lời nói cần thận trọng, chậm rãi, không nói suông, không nóng vội. Người cứ liên tục giãi bày, chứng minh, biện hộ cho bản thân, thường là vì trong lòng chưa an. Người đã an, tự khắc lời sẽ lắng.

Im lặng, trong tinh thần Nho học không phải là trốn tránh mà là một dạng lễ.

Lễ là biết chừng mực, biết tôn trọng người khác và cũng là tôn trọng chính mình. Khi đối diện khiêu khích, người có tu dưỡng không tranh hơn thua, không muốn xoáy vào vòng tranh cãi vô ích. Giữ được im lặng là giữ được khí lực cho điều đáng làm.

Lời nói giống như đồng tiền: tiêu càng bừa, giá trị càng thấp.

Một câu nói của người có uy tín thường ngắn gọn, đi thẳng vào cốt lõi, bởi trước đó họ đã nghe nhiều, quan sát kỹ, suy nghĩ sâu. Nói sau cùng, nhưng khi nói thì ai cũng phải lắng nghe vì lời nói có trọng lượng. Đó là kết quả của quá trình rèn mình lâu dài chứ không phải thủ thuật nhất thời.

Nho gia coi trọng chữ “trí”, nghĩ được mà chưa vội nói, nhìn ra mà chưa vạch trần, hiểu rõ mà vẫn hòa nhã, đó là sự thâm trầm của người từng trải. Nói đúng thời, đúng cách, tránh gây tổn thương không cần thiết, cũng tránh tự chuốc họa vào thân. Người như vậy không hấp tấp kết luận, không phô trương hiểu biết mà để sự điềm tĩnh tự lên tiếng.

Phần lớn những đổ vỡ trong đời người không đến từ năng lực, mà đến từ một lời nói thiếu suy xét. Một câu buông ra lúc nóng giận có thể xóa sạch công lao nhiều năm. Một sự thẳng thắn không đúng lúc có thể đóng sập cánh cửa cơ hội vừa hé mở. Bởi vậy, người xưa mới coi tu khẩu là một phần quan trọng của tu thân.

Những người đứng đầu, nhìn qua tưởng như sinh ra đã điềm đạm, nhưng thực ra đều trải qua quá trình tự chế ngự bản thân rất khắt khe. Họ học cách đặt đại cục lên trước cảm xúc, đặt nhân tâm lên trước cái tôi. Khi cần mềm thì mềm để giữ hòa khí, khi cần cứng thì cứng để giữ nguyên tắc. Đó không phải mưu mẹo, mà là đạo trung dung, không thái quá, không bất cập.

Quản trị lời nói: không nói những gì mình thấy, chỉ nói những gì cần thiết để đạt được đại cuộc

Học “quản trị lời nói” rốt cuộc là học làm người có đức.

Biết nói lời đúng mực là biểu hiện của trí. Biết nói lời thiện là biểu hiện của nhân. Biết giữ im lặng khi cần là biểu hiện của lễ. Ba điều ấy hòa làm một, mới tạo nên phong thái đĩnh đạc của người quân tử.

Đừng để mình trở thành kẻ bị lời nói dắt đi. Hãy để lời nói trở thành công cụ của sự thiện, của xây dựng, của dẫn dắt. Khi ấy, mỗi lần bạn cất tiếng, không cần cao giọng, không cần sắc bén mà vẫn đủ sức khiến người khác lắng nghe, bởi lời đã được nuôi dưỡng bằng tâm.

Quản trị được lời nói, cũng là bước đầu quản trị được chính mình.

Mỹ Mỹ biên tập

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

PHÚC SINH RA TỪ SỰ THANH KHIẾT VÀ TIẾT KIỆM, ĐỨC HẠNH SINH RA TỪ KHIÊM NHƯỜNG
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2462 18:55, 15/02/2023
0 0 52,443 0.0
Những người có đức ắt sẽ nhận được phúc, người xưa đều tin rằng “tích đức được phúc báo”. Vì thế, thường hành thiện và không làm những việc ‘thương thiên hại lý’. Đức sinh ra từ sự khiêm nhường. Vì thế, cần phải giữ một tâm thái khiêm nhường trong đời sống hằng ngày.

“Khiêm nhường”, ...
Vô Ưu
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2460 10:15, 14/02/2023
0 0 36,335 0.0
Vô Ưu

Các sắc thái cảm xúc càng đa dạng, con người càng dễ dàng thấu hiểu hơn với người, với đời, và với chính bản thân.

Những trải nghiệm dục vọng, thâm sân si, muốn chết đi, hoặc muốn giết chết một ai đó,... trong một khoảnh khắc đặc biệt, sẽ lóe lên như ánh chớp; cho dù đó là bậc thánh nhân. Nhưng ...
LẠM BÀN VỀ “QUÂN TỬ”
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2457 15:21, 13/02/2023
0 0 28,353 0.0
“Đức giả bổn dã, tài giả mạt dã, ngoại bổn nội mạt, tranh dân thi đoạt. Thị cố tài tụ tắc dân tán, tài tán tắc dân tụ.
Tạm dịch: Đức là cái gốc, của là cái ngọn. Để cái gốc ra ngoài (coi thường cái đức) để cái ngọn vào trong (coi trọng của cải) thì sẽ phải tranh dân đoạt lợi.”

Đã là người ...
ĐỪNG QUÊN CÁM ƠN!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2455 17:58, 11/02/2023
0 0 32,165 0.0
ĐỪNG QUÊN CÁM ƠN!

"Các gốc rễ của tất cả việc tốt đến từ nguồn gốc của sự hiểu rõ giá trị của lòng tốt".

- Đức Đạt Lai Lạt Ma –

Có một truyền thuyết kể rằng: Có hai người cùng đi gặp Thượng Đế hỏi lối đi lên Thiên Đường. Thấy hai người đói lả, Thượng Đế cho mỗi người một suất ...
BỨC THƯ CỦA CHARLIE CHAPLIN GỬI CON GÁI
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2452 08:56, 10/02/2023
0 0 26,129 0.0
BỨC THƯ CỦA CHARLIE CHAPLIN GỬI CON GÁI


Vua hề Charlie Chaplin có 12 người con, năm 1965, ở tuổi 76, Charlie viết thư cho cô con gái 21 tuổi của mình Geraldine, diễn viên múa ở Paris.


“Con yêu của bố!


Đêm nay là đêm Giáng Sinh. Các anh, chị của con đang ngủ. Thậm chí mẹ con cũng đã ngủ rồi. Con ở xa bố biết bao! Nhưng ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!