/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

PHẢI BIẾT MÌNH

3964 11:38, 13/02/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

PHẢI BIẾT MÌNH

Lão Tử nói: “Tri nhân giả trí, tự tri giả minh.” Biết người là trí, nhưng biết mình mới là sáng suốt.


Con đường của minh triết chưa bao giờ bắt đầu từ việc hiểu thế giới bên ngoài, mà khởi đi từ một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng khó: Ta là ai? Chính vì vậy mà “triết nhân” mới có thể “tri kỷ”.

Có biết mình, mới có thể biết Trời. Mạnh Tử viết: “Tận kỳ tâm giả, tri kỳ tính dã; tri kỳ tính, tắc tri Thiên hỹ.”

Biết hết cái tâm của mình thì sẽ biết được bản tính; biết được bản tính thì nhất định sẽ biết Trời. Ở đây, Trời không chỉ là bầu trời hữu hình hay một đấng siêu nhiên trừu tượng, mà là đạo lý tối hậu, là nguyên lý vận hành của vạn vật, là căn nguyên sinh thành của con người và thế giới.

Biết mình để biết Trời chính là con đường đi từ ngọn ngành mà lần về gốc gác. Con đường ấy đi ngược với thói quen phổ biến của con người hiện đại, vốn quen hướng ngoại, quen truy cầu, quen đo lường, quen chinh phục. Người ta học để biết thêm nhiều thứ bên ngoài: biết sự vật, biết hiện tượng, biết cơ chế, biết kỹ thuật. Nhưng rất ít người học để biết chính mình: biết những động niệm thầm kín, biết những chấp trước vô hình, biết những ham muốn chi phối, biết những nỗi sợ đang điều khiển đời sống tinh thần của mình.

Nếu chỉ học để phân tích phàm tâm với thất tình, lục dục của nó một cách hời hợt, biết rằng con người có tham, sân, si; biết rằng lòng người đổi thay; biết rằng dục vọng dễ khiến con người lầm lạc mà không quay về soi chiếu chính nội tâm mình, thì sự hiểu biết ấy, xét cho cùng cũng chỉ là kiến thức chết. Nó không chuyển hóa được đời sống, không khai mở được trí huệ, càng không giúp con người tiến gần hơn đến Đạo.


 

Trong xã hội hiện đại, có rất nhiều người sống trọn đời trong một thứ học mà cổ nhân gọi là “trục vật”: chạy theo vật, đuổi theo cảnh. Họ miệt mài tìm hiểu thế giới bên ngoài: quy luật thị trường, xu hướng xã hội, cấu trúc quyền lực, cơ chế vận hành của tự nhiên và con người. Họ có thể rất thông minh, rất uyên bác, rất thành công. Nhưng họ lại lạ lẫm với chính mình. Họ biết cách đọc báo cáo, đọc dữ liệu, đọc tình hình, nhưng không biết cách đọc tâm mình khi khởi một niệm hơn thua, khi sinh một ý tham cầu, khi dấy lên một cơn bất an vô cớ.

Những người như vậy, theo cách nói của triết học phương Đông, chỉ có thể gọi là trí giả hay thức giả chứ chưa thể gọi là người minh triết. Trí giả biết nhiều, nhưng minh triết là người biết sâu. Biết sâu không phải là biết thêm thông tin, mà là biết thấu bản chất. Và bản chất đầu tiên cần được biết, chính là bản chất của tự thân.

Người không biết mình rất dễ lầm tưởng rằng mình đang làm chủ đời sống, trong khi thực chất lại bị dẫn dắt bởi cảm xúc, dục vọng và thói quen. Người không biết mình dễ cho rằng mình đang sống tự do, nhưng thực ra chỉ là đang phản ứng liên tục trước hoàn cảnh. Họ vui khi được khen, buồn khi bị chê, an tâm khi thuận lợi, bất an khi nghịch cảnh giống như chiếc lá trôi theo dòng nước, không hề có gốc rễ.

Ngược lại, người biết mình không phải là người khép kín hay trốn tránh thế gian. Họ vẫn sống giữa đời, vẫn làm việc, vẫn giao tiếp, vẫn đối diện với đủ loại hoàn cảnh. Nhưng họ có một điểm khác biệt căn bản: họ thấy rõ những gì đang diễn ra trong tâm mình. Khi giận, họ biết mình đang giận. Khi tham, họ biết mình đang tham. Khi sợ hãi, họ nhận ra nỗi sợ ấy từ đâu mà sinh. Chính sự tỉnh thức đó khiến họ không bị đồng hóa hoàn toàn với cảm xúc và dục vọng.

Khi đã biết mình đến một mức độ nhất định, con người tự nhiên cảm nhận được một trật tự lớn hơn đang vận hành. Lúc ấy, “biết Trời” không còn là một khái niệm siêu hình xa xôi, mà trở thành một kinh nghiệm sống. Người ta hiểu rằng có những giới hạn không thể vượt, có những quy luật không thể cưỡng, có những nhân quả không thể né tránh. Sự khiêm nhường, thuận đạo và kính sợ tự nhiên từ đó mà sinh.

Rốt cuộc, học vấn chân chính không phải để làm cho cái tôi phình to, mà để làm cho cái tôi trở nên trong suốt. Phải biết mình, đó không chỉ là lời khuyên đạo đức, mà là con đường căn bản để con người thoát khỏi mê lộ của chính mình, và từng bước chạm đến minh triết.

 

Mỹ Mỹ biên tập

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Thập niên thụ mộc, bách niên thụ nhân
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3787 09:32, 23/06/2025
0 0 9,254 0.0
Có lẽ tôi và bạn, chúng ta đều đang sống trong một thời đại kỳ lạ. Người ta nói về tốc độ, về hiệu quả, về việc phải nhìn thấy kết quả ngay lập tức. Mạng xã hội mỗi ngày đều tràn ngập những câu chuyện thành công của người khác. Người kia mua được nhà, người nọ đi du lịch khắp thế giới, người ...
SINH TỬ HỮU MỆNH, PHÚ QUÝ TẠI THIÊN
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3786 11:22, 20/06/2025
0 0 13,720 0.0
"Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại Thiên". Nhưng mệnh có thể thay đổi được không? Câu trả lời là ‘Có’“Sinh tử hữu mệnh, phú quý tại Thiên”, cổ nhân vẫn thường dạy rằng sinh tử hay vận mệnh của một người là do ông trời sắp đặt. Đắc được chính là vì đường đời ta có nó, không đắc được là bởi ...
PHÚC HỌA LÀ DO TA SỐNG KHIÊM TỐN HAY KIÊU NGẠO
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3783 11:14, 18/06/2025
0 0 9,599 0.0
Cuộc sống này là của chính bạn, bạn không cần phải phô trương với người ngoài làm chi, bạn cũng không cần phải chứng minh cho người khác thấy. Cổ nhân đã dạy “phúc họa của con người đều do người đó sống khiêm tốn hay là kiêu ngạo”.Đời người khôn ngoan thì phải biết cách khiêm tốn, không nên khoe khoang ...
Những điều bạn chưa biết
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3782 08:14, 17/06/2025
0 0 10,578 1.0
Một buổi sáng cuối thế kỷ XIX, một cặp vợ chồng ăn mặc giản dị bước xuống tàu tại Boston. Im lặng, gần như rụt rè, họ lặng lẽ đi bộ đến văn phòng của trường Đại học Harvard.Người phụ nữ mặc chiếc váy vải thô đơn sơ.Người đàn ông trong bộ vest bình thường, không cầu kỳ.Họ không có lịch hẹn. ...
MẶT HỒ VÀ TRỜI CAO
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3781 09:36, 16/06/2025
0 0 10,269 8.0
Khi xưa, ở vương quốc nọ, có một người thợ gốm tài hoa tên Lâm. Suốt nhiều năm, ông rèn luyện không ngừng, đã có kỹ thuật điêu luyện, cuối cùng tạo ra những chiếc bình sứ đẹp không tỳ vết. Danh tiếng vang xa, quan lại quý tộc tranh nhau sở hữu tác phẩm của ông.Dần dần, Lâm bắt đầu trở nên kiêu ngạo, ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!