/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

PHẢI BIẾT MÌNH

3964 11:38, 13/02/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

PHẢI BIẾT MÌNH

Lão Tử nói: “Tri nhân giả trí, tự tri giả minh.” Biết người là trí, nhưng biết mình mới là sáng suốt.


Con đường của minh triết chưa bao giờ bắt đầu từ việc hiểu thế giới bên ngoài, mà khởi đi từ một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng khó: Ta là ai? Chính vì vậy mà “triết nhân” mới có thể “tri kỷ”.

Có biết mình, mới có thể biết Trời. Mạnh Tử viết: “Tận kỳ tâm giả, tri kỳ tính dã; tri kỳ tính, tắc tri Thiên hỹ.”

Biết hết cái tâm của mình thì sẽ biết được bản tính; biết được bản tính thì nhất định sẽ biết Trời. Ở đây, Trời không chỉ là bầu trời hữu hình hay một đấng siêu nhiên trừu tượng, mà là đạo lý tối hậu, là nguyên lý vận hành của vạn vật, là căn nguyên sinh thành của con người và thế giới.

Biết mình để biết Trời chính là con đường đi từ ngọn ngành mà lần về gốc gác. Con đường ấy đi ngược với thói quen phổ biến của con người hiện đại, vốn quen hướng ngoại, quen truy cầu, quen đo lường, quen chinh phục. Người ta học để biết thêm nhiều thứ bên ngoài: biết sự vật, biết hiện tượng, biết cơ chế, biết kỹ thuật. Nhưng rất ít người học để biết chính mình: biết những động niệm thầm kín, biết những chấp trước vô hình, biết những ham muốn chi phối, biết những nỗi sợ đang điều khiển đời sống tinh thần của mình.

Nếu chỉ học để phân tích phàm tâm với thất tình, lục dục của nó một cách hời hợt, biết rằng con người có tham, sân, si; biết rằng lòng người đổi thay; biết rằng dục vọng dễ khiến con người lầm lạc mà không quay về soi chiếu chính nội tâm mình, thì sự hiểu biết ấy, xét cho cùng cũng chỉ là kiến thức chết. Nó không chuyển hóa được đời sống, không khai mở được trí huệ, càng không giúp con người tiến gần hơn đến Đạo.


 

Trong xã hội hiện đại, có rất nhiều người sống trọn đời trong một thứ học mà cổ nhân gọi là “trục vật”: chạy theo vật, đuổi theo cảnh. Họ miệt mài tìm hiểu thế giới bên ngoài: quy luật thị trường, xu hướng xã hội, cấu trúc quyền lực, cơ chế vận hành của tự nhiên và con người. Họ có thể rất thông minh, rất uyên bác, rất thành công. Nhưng họ lại lạ lẫm với chính mình. Họ biết cách đọc báo cáo, đọc dữ liệu, đọc tình hình, nhưng không biết cách đọc tâm mình khi khởi một niệm hơn thua, khi sinh một ý tham cầu, khi dấy lên một cơn bất an vô cớ.

Những người như vậy, theo cách nói của triết học phương Đông, chỉ có thể gọi là trí giả hay thức giả chứ chưa thể gọi là người minh triết. Trí giả biết nhiều, nhưng minh triết là người biết sâu. Biết sâu không phải là biết thêm thông tin, mà là biết thấu bản chất. Và bản chất đầu tiên cần được biết, chính là bản chất của tự thân.

Người không biết mình rất dễ lầm tưởng rằng mình đang làm chủ đời sống, trong khi thực chất lại bị dẫn dắt bởi cảm xúc, dục vọng và thói quen. Người không biết mình dễ cho rằng mình đang sống tự do, nhưng thực ra chỉ là đang phản ứng liên tục trước hoàn cảnh. Họ vui khi được khen, buồn khi bị chê, an tâm khi thuận lợi, bất an khi nghịch cảnh giống như chiếc lá trôi theo dòng nước, không hề có gốc rễ.

Ngược lại, người biết mình không phải là người khép kín hay trốn tránh thế gian. Họ vẫn sống giữa đời, vẫn làm việc, vẫn giao tiếp, vẫn đối diện với đủ loại hoàn cảnh. Nhưng họ có một điểm khác biệt căn bản: họ thấy rõ những gì đang diễn ra trong tâm mình. Khi giận, họ biết mình đang giận. Khi tham, họ biết mình đang tham. Khi sợ hãi, họ nhận ra nỗi sợ ấy từ đâu mà sinh. Chính sự tỉnh thức đó khiến họ không bị đồng hóa hoàn toàn với cảm xúc và dục vọng.

Khi đã biết mình đến một mức độ nhất định, con người tự nhiên cảm nhận được một trật tự lớn hơn đang vận hành. Lúc ấy, “biết Trời” không còn là một khái niệm siêu hình xa xôi, mà trở thành một kinh nghiệm sống. Người ta hiểu rằng có những giới hạn không thể vượt, có những quy luật không thể cưỡng, có những nhân quả không thể né tránh. Sự khiêm nhường, thuận đạo và kính sợ tự nhiên từ đó mà sinh.

Rốt cuộc, học vấn chân chính không phải để làm cho cái tôi phình to, mà để làm cho cái tôi trở nên trong suốt. Phải biết mình, đó không chỉ là lời khuyên đạo đức, mà là con đường căn bản để con người thoát khỏi mê lộ của chính mình, và từng bước chạm đến minh triết.

 

Mỹ Mỹ biên tập

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

 TRIẾT LÝ CON RÙA...!!!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1880 10:37, 05/06/2022
1 0 32,199 8.5
TRIẾT LÝ CON RÙA...!!!

Một con cá hỏi rùa: “Tại sao cứ gặp chuyện thì bạn lại lẩn tránh, co mình vào trong mai?"
Rùa hỏi: Người ta bình luận có quan trọng không?"
Cá nói: “Nhưng bị mắng chửi mà cũng mặc kệ được sao?"
Rùa chậm rãi quay người: Đó chính là nguyên nhân tại sao tôi sống lâu hơn bạn rất nhiều. ...
GIÁC
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1879 10:33, 05/06/2022
1 0 28,065 8.0
GIÁC

1. Khổ không than: Là một loại tu luyện tâm tính
Trên mạng có một câu nói rất nổi tiếng:
"Đừng bao giờ kể khổ với bất kì ai, vì 80% số người nghe đều không quan tâm, 20% còn lại chỉ lấy làm trò cười."

2. Sướng không khoe: Là một loại trí tuệ trầm mặc
Hoa nở một nửa khiến người ta tò mò, rượu say ...
Đừng là người võ đoán – Xúc động câu chuyện ý nghĩα nhân sâu sắc
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1870 14:12, 31/05/2022
0 0 33,115 0.0
Đừng là người võ đoán – Xúc động câu chuyện ý nghĩα nhân sâu sắc

Tôi có một thói quen. Nếu không tháρ tùng sếρ đi tiếρ đối tác, thì tɾưα nào cũng chọn quán cơm bụi ngαy góc đường để tìm cái bỏ bụng. Quán nhỏ, đúng nghĩα cơm bình dân. Họ tận dụng căn tɾọ đầu hồi củα cả dãy để mở kinh doαnh. ...
Mượn tích củ diễn giải cho vụ lùm xùm 5.0 trong những ngày qua!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1869 06:04, 31/05/2022
0 0 29,201 0.0
Lặng lẽ hɑ̀ո‌h động khôn ngoan còn hơn cả chục ngàn lời nói: Người giỏi gιаո‌g thực sự nói ít và lắng nghe rất ᴛһɑ̣̂ո‌ trọng.

“Khi nói, bạn chỉ nói những gì bạn đã biết. Nhưng khi bạn nghe, bạn có thể học được nhiều điều”, theo Đại Đức Dalai Lamа.
Ở một quɑ́ո‌ ăn nọ, hai người đang ...
Luôn có một nơi ᵭể về – Đó là “Nhà”
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1868 16:54, 30/05/2022
1 0 31,853 0.0
Luôn có một nơi ᵭể về – Đó là “Nhà”, một câu chuyện thú vị nhân văn sâu sắc

Ông Pαρρy là chủ một cửα tiệm bán đồ cổ. Ðã từ lâu, ông giữ kín một nỗi buồn ɾiêng. Một hôm, tɾong lúc đαng lαu chùi cái đèn lồng để chuẩn bị giαo cho khách hàng, bỗng ông nghe tiếng nhạc củα cái chuông tɾeo ở ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!