/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Tâm như chén nước

3973 08:48, 03/03/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Tâm như chén nước

Tâm của con người cũng giống như một chén nước: bạn rót vào thứ gì thì nó sẽ trở thành thứ ấy. Rót vào thuốc bổ, đó là chén thuốc bổ; rót vào thuốc độc, liền hóa thành chén thuốc độc.

  •  

Tâm người cũng vậy. Nếu mỗi ngày ta rót vào đó sự yêu thương và tha thứ, thì tâm sẽ ngày một thiện lương, bao dung. Còn nếu chỉ rót vào sân hận và đấu tranh, thì tâm sẽ dần cằn cỗi, sinh ác niệm, rồi từng bước trở nên xấu xa, hẹp hòi và tà ác.

Người mang oán hận trong lòng, ghi nhớ mãi lỗi lầm của kẻ khác, chẳng khác nào tự tay nhỏ thuốc độc vào chén nước. Dẫu sau đó có pha thêm bao nhiêu nước mát, thì đó vẫn là một chén thuốc độc.

Oán hận không khiến người khác đau lâu, mà chỉ làm chính tâm mình ngày càng vẩn đục. Người ôm hận thường nghĩ rằng mình đang ghi nhớ để tự vệ, nhưng kỳ thực là đang giữ lại chất độc trong lòng. Dù có rót thêm bao nhiêu “nước mát” của thời gian, bao nhiêu lời khuyên giải hay lý lẽ đúng sai, thì chén nước đã nhiễm độc cũng không thể trở lại thuần khiết như ban đầu.

Trong lịch sử có một câu chuyện rất đáng suy ngẫm. Phú Bật là danh thần thời Bắc Tống. Khi còn trẻ, một lần ông đi bộ trên đường phố Lạc Dương thì bỗng bị một người vô cớ mắng chửi. Có người đi đường ghé tai ông nói nhỏ:

“Chàng trai trẻ, có người đang mắng chửi cậu kìa.”

Phú Bật nghe xong liền đáp: “Hình như là mắng người khác thì phải.”

Người kia lại nói: “Người ta còn gọi tên cậu mà chửi đó.”

Phú Bật suy nghĩ một chút rồi nói:

“Có lẽ là mắng người khác thôi, rất có thể người đó trùng tên họ với tôi.”

Người mắng chửi Phú Bật nghe được phản ứng ấy, trong lòng sinh hổ thẹn, liền đến xin lỗi ông.

Nếu khi ấy Phú Bật nổi giận, tranh cãi hay ghi hận, thì chén nước trong tâm ông đã bị khuấy đục. Nhưng ông chọn không nhận lấy lời mắng ấy. Không phải vì không nghe thấy, mà vì không cho phép nó đi vào tâm mình. Một lời xúc phạm, khi không được “rót” vào chén, thì tự khắc trở thành hư không.

Có câu rằng: “Người quân tử không giữ lời ác trong lòng.” Cảnh giới ấy không phải là nhẫn nhịn gượng ép, mà là nội tâm đủ trong sáng để không cần phản ứng. Khi tâm đã thuần tịnh, thì mồi lửa sân hận dù có bay đến cũng không có chỗ để bén.

Ngược lại, người luôn ôm giữ lỗi lầm của kẻ khác chẳng khác nào tự tay đầu độc chén nước của chính mình. Họ uống nó mỗi ngày, rồi lại tự hỏi vì sao lòng mình nặng nề, vì sao cuộc sống thiếu an yên. Oán kết trong tâm, họa theo thân. Tai họa ấy không đến từ người khác, mà đến từ chính sự không buông bỏ của bản thân.

Vì thế, thiện không phải là điều gì quá cao xa. Thiện là giữ cho chén nước trong. Là không để những lời cay độc, những việc trái ý trở thành chất độc lưu lại trong tâm. Khi tâm đủ thiện, đủ tĩnh, thì một lời mắng cũng chỉ như cơn gió thoảng, không thể làm đục nước, càng không thể thiêu đốt lòng người.

4 7

Thiện là giữ cho chén nước trong. Ảnh pinterest.

Đời sống vốn nhiều va chạm. Không ai đi qua nhân gian mà chưa từng bị hiểu lầm, xúc phạm hay tổn thương. Nhưng mỗi người đều có quyền lựa chọn: hoặc giữ lại oán hận để tự uống khổ đau, hoặc buông xuống để trả lại cho mình sự nhẹ nhõm. Như Phú Bật năm xưa, chỉ một niệm không nhận, đã hóa giải được cả một mối xung đột.

Cuối cùng, điều quyết định cảnh giới của một đời người không phải là những gì người khác đã làm, mà là thứ ta cho phép tồn tại trong tâm mình. Giữ được một chén nước trong, chính là giữ cho lòng mình đủ sáng để an nhiên giữa thế gian nhiều sóng gió.

 

Khai Tâm biên tập

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

The Silent Night: câu chuyện có thật trong đêm Giáng Sinh 1944
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2367 20:44, 21/12/2022
0 0 30,020 0.0
The Silent Night: câu chuyện có thật trong đêm Giáng Sinh 1944

Elisabeth Vincken, một phụ nữ Đức vì trốn tránh chiến tranh nên đưa con trai 12 tuổi của mình tên là Frisbey lánh xa trong rừng thẳm trong một căn nhà gỗ. Tuy rằng xa xa vẫn nghe được tiếng súng vọng lại, nhưng một nơi hoang vắng thế này, nghe chừng như an toàn.

Đêm ...
“HOÀNG TỬ BÉ” ĐÃ DẠY TÔI NHƯ THẾ ĐẤY.
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2364 19:15, 20/12/2022
0 0 40,479 0.0
“HOÀNG TỬ BÉ” ĐÃ DẠY TÔI NHƯ THẾ ĐẤY.

“Nếu cậu đến, chẳng hạn như lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ tớ đã cảm thấy hạnh phúc rồi.”
[Hoàng tử bé - Antoine De Saint-Exupéry]

Antoine Marie Jean-Baptiste Roger de Saint-Exupéry là một nhà văn và phi công Pháp nổi tiếng. Saint-Exupéry được biết tới nhiều nhất ...
Hội chứng “One More” - cái bẫy của hạnh phúc
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2363 08:49, 20/12/2022
0 0 41,825 0.0
Hội chứng “One More” - cái bẫy của hạnh phúc!

Sáng sớm, một người ăn xin cầm chiếc bình bát bước vào vườn thượng uyển. Đó là nơi nhà vua thường đến tản bộ vào buổi sáng; nếu không có khu vườn này, bạn sẽ không có cách nào diện kiến nhà vua, đặc biệt là khi bạn là một người ăn xin – cả triều ...
HOA SALA SẼ RƠI VÀO TAY AI?
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2361 18:31, 19/12/2022
0 0 43,404 0.0
HOA SALA SẼ RƠI VÀO TAY AI?

- ai thời đã miên mật ngồi xuống
giữ một thiên đàng bung vô tỷ đóa sala –

Đời tôi đôi lúc cô đơn, lắm chiều buồn tẻ, nghĩ ngợi hoài mà cũng day dứt mãi. Tôi đã từng một mình đi đến Thái Lan, Miến Điện, Nepal hay Ấn Độ chỉ để ngồi Thiền trong nhiều ngày với một hy vọng ...
NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI: CÀNG THẮNG TRANH LUẬN, CÀNG BẠI CÔNG DANH
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2360 17:21, 19/12/2022
0 0 36,711 0.0
Người tranh với trời là không biết lượng sức. Người tranh với người thì nặng nề khó đi. Chỉ có không tranh mới là trí tuệ tuyệt đỉnh của con người.

Trong cuộc sống, tranh thắng thua tức là thua rồi

Việc so kè giữa người với người giống như việc tự chuốc lấy phiền phức cho bản thân. Trong cuộc sống, ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!