/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

MỘT NGÀY KIỀM CHẾ BẢN THÂN THEO LỄ, THIÊN HẠ SẼ QUY VỀ NHÂN

4026 13:48, 13/05/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

MỘT NGÀY KIỀM CHẾ BẢN THÂN THEO LỄ, THIÊN HẠ SẼ QUY VỀ NHÂN

Trong suốt hành trình giáo hóa, Khổng Tử chưa bao giờ đưa ra một định nghĩa cố định cho chữ “nhân” (仁), vì ông hiểu rằng “nhân” không phải là giáo điều, mà là đạo sống, là hơi thở của con người trong từng hoàn cảnh.


Mỗi học trò, mỗi vị quân tử đều có con đường riêng để đạt đến “nhân”, và Khổng Tử đã giảng giải tùy người, tùy thời để “nhân” không chỉ là lý tưởng xa vời mà chính là thực hành trong đời sống hằng ngày.

Với Khổng Tử, “nhân” chính là “trung” và “thứ”, lòng trung thực với bản thân và sự khoan dung với người khác. Như lời Tăng Tử sau này đúc kết: “Trung ư kỷ nhi thứ ư nhân”, giữ lòng mình ngay thẳng và đối với người thì lấy lòng mình mà suy lòng người. Đó là tinh hoa của đạo làm người.

Khổng Tử từng nói: “Cương nghị, mộc mạc, gần với nhân” nghĩa là người có tính cứng cỏi, chân thật, không giả tạo là người gần với “nhân” nhất. Ngược lại “kẻ khéo nói, đẹp lời, hiếm người có nhân”, vì sự hoa mỹ thường che giấu cái giả dối khiến người ta xa rời chân tâm. “Nhân đạo” vì thế không nằm trong lời nói cao xa mà ở chỗ chân thành, thiết thực, không phù phiếm, không trái đạo lý.

Một lần, Tử Cống hỏi:

“Thưa Thầy, nếu có người rộng rãi ban phát cho dân, giúp đỡ muôn người có phải là nhân không?”

Khổng Tử mỉm cười:

“Đó không chỉ là nhân mà là thánh! Ngay cả Nghiêu, Thuấn cũng khó làm được! Người nhân là muốn mình vững lập thì giúp người khác vững lập, muốn mình thông đạt thì giúp người khác thông đạt. Lấy bản thân làm gương, đó là phương cách của nhân.”

Ở đây, “nhân” không phải là hành vi to tát, mà là sự đồng cảm và sẻ chia. Khi ta giúp người khác đạt được điều ta mong muốn cho chính mình, khi ta biết soi người từ chính lòng mình ấy là nhân. Khổng Tử còn dạy: “Thợ muốn làm tốt việc, phải có dụng cụ sắc bén. Ở một nước, hãy phục vụ người hiền tài, kết bạn với kẻ nhân đức.” Nghĩa là, để trở nên nhân, ta phải nương tựa vào người hiền, vì người hiền chính là tấm gương phản chiếu bản tâm của mình.

Trong số các học trò, Nhan Uyên là người mà Khổng Tử đặc biệt quý trọng. Ông khen Nhan Uyên là “ba tháng không rời nhân”, lời khen mà không ai khác trong thiên hạ có được. Khi Nhan Uyên hỏi về “nhân”, Khổng Tử đáp:

“Kiềm chế bản thân, trở về với lễ là nhân. Một ngày kiềm chế bản thân theo lễ, thiên hạ sẽ quy về nhân. Nhân do mình, há do người sao?”
 

Một ngày kiềm chế bản thân ấy chính là khởi đầu của tu thân. Khi con người biết dừng lại trước cám dỗ, biết giữ lòng mình không vượt lễ, biết uốn lời nói, tiết hành vi, thì trật tự và hòa khí tự nhiên lan tỏa. “Một ngày” ấy tuy ngắn nhưng nếu ai cũng làm được, thì cả thiên hạ đều trở về nhân đạo. Khi Nhan Uyên xin lời dạy cụ thể, Khổng Tử chỉ nói:

“Không hợp lễ thì không nhìn, không nghe, không nói, không làm.”

Nhan Uyên đáp: “Dù tôi không thông minh, xin được thực hành lời này.”

Câu trả lời ấy cho thấy tinh thần thực hành đạo nhân qua lễ, không phải qua lời giảng hay triết lý.

Đến lượt Nhiễm Ung, người có tài trị quốc hỏi về nhân, Khổng Tử dạy:

“Ra ngoài như tiếp khách quý, sai khiến dân chúng như làm lễ lớn. Điều mình không muốn, đừng làm cho người. Ở nước không ai oán, ở nhà không ai trách.”

Đó là “nhân trong chính trị”, là đạo của người lãnh đạo biết kính trọng dân, hành xử cung kính và bao dung. Khi người cầm quyền biết kiềm chế bản thân giữ lễ thì thiên hạ tự nhiên yên ổn, không oán, không hận.

Từ những lời dạy ấy, ta có thể thấy:

“Nhân” của Khổng Tử không nằm ở lý thuyết cao siêu mà nằm ở sự tự chế. Biết tự chế là biết thắng được cái “dục”, giữ được cái “lễ” và nuôi dưỡng cái “nhân”. Đó là con đường tu thân của bậc quân tử từ sửa mình mà cảm hóa người, từ chính tâm mà bình trị thiên hạ.

Một ngày biết kiềm chế bản thân theo lễ, thiên hạ sẽ quy về nhân vì nhân không ở đâu xa. Nó bắt đầu từ ánh mắt biết kính trọng, từ lời nói biết dừng, từ hành vi biết nghĩ cho người khác. Khi mỗi người trở về với đạo lễ thì xã hội tự nhiên trở về với đạo nhân.

Và đó chính là chân lý mà Khổng Tử muốn gửi lại cho muôn đời:

Tu thân để lập nhân, lập nhân để trị thế. Chỉ một ngày biết giữ lễ, đã đủ để khởi đầu một đời nhân nghĩa

 

Mỹ Mỹ biên tập

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1835 15:35, 17/05/2022
0 0 35,677 0.0
Thật ra, ngoại hình đẹp cũng giống như một bông hoa, đẹp chỉ trong một khoảng thời gian rồi cũng phải tàn.
Nhưng phong độ lại không như vậy, nó là một loại tính cách kiên trì tuyệt đối và khả năng chịu đựng cao độ cùng thời gian. Giống như một cây cổ thụ to lớn, vững chắc, khiến người ta tin cậy.

Có ...
Lời Dạy Của Thế Tôn
1828 17:54, 13/05/2022
0 0 38,967 0.0
SỰ XUẤT HIỆN ĐÁNG KÍNH
Một người khi xuất hiện ở đời, đem lại hạnh phúc và an lạc cho số đông, vì lợi ích, vì hạnh phúc, vì an lạc cho chư thiên và loại người.
Chính là Thế Tôn, bậc A la hán, Chánh đẳng giác.
Huyền Không Biên Soạn
Thân nhau nhờ tính cách, quý nhau nhờ tài năng, nhưng để được thành tri kỷ lại cần nhân phẩm
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1826 09:28, 12/05/2022
3 0 34,182 8.0
Thân nhau nhờ tính cách, quý nhau nhờ tài năng, nhưng để được thành tri kỷ lại cần nhân phẩm

Sống ở đời, bạn sẽ phải gặp đủ kiểu người. Gặp đúng người là một lần Ԁuyên phậɴ, còn như gặp sai người thì thật đáng tiếc thay…

Quãng đời còn lại vốn không Ԁài, cáсh tốt nhất để vui sống là lựɑ ...
Người Ăn Mày Và Tấm Lòng Nhân Hậu
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1825 09:25, 12/05/2022
1 0 31,380 0.0
Người Ăn Mày Và Tấm Lòng Nhân Hậu

Victoɾ sinh ɾα tɾong một giα đình nghèo khó ở nước Anh.. Chα mẹ củα cậu đều dựα vào làm thuê để sinh sống. Mặc dù họ sống tɾong nghèo khó, nhưng mọi thành viên đều không vì vậy mà ᵭάпҺ mất đi sự chính tɾực, lòng lương thiện và nhân ái.
Khi còn bé, Victoɾ đã từng ...
Nguồn gốc của hạnh phúc: Xem nhẹ được mất, vạn vật tùy duyên, hạnh phúc ắt đong đầy
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1814 17:49, 05/05/2022
0 0 34,907 0.0
Nguồn gốc của hạnh phúc: Xem nhẹ được mất, vạn vật tùy duyên, hạnh phúc ắt đong đầy

Nguồn gốc của hạnh phúc là gì?
Ngày nọ, một người phụ nữ trung niên giàu có đến ngôi chùa ở ngoại ô thành phố. Cô nói mình bị mất ngủ, chán ăn, toàn thân không có sức lực. Bây giờ cô chỉ muốn chấm dứt duyên trần ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!