/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

MỘT NGÀY KIỀM CHẾ BẢN THÂN THEO LỄ, THIÊN HẠ SẼ QUY VỀ NHÂN

4026 13:48, 13/05/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

MỘT NGÀY KIỀM CHẾ BẢN THÂN THEO LỄ, THIÊN HẠ SẼ QUY VỀ NHÂN

Trong suốt hành trình giáo hóa, Khổng Tử chưa bao giờ đưa ra một định nghĩa cố định cho chữ “nhân” (仁), vì ông hiểu rằng “nhân” không phải là giáo điều, mà là đạo sống, là hơi thở của con người trong từng hoàn cảnh.


Mỗi học trò, mỗi vị quân tử đều có con đường riêng để đạt đến “nhân”, và Khổng Tử đã giảng giải tùy người, tùy thời để “nhân” không chỉ là lý tưởng xa vời mà chính là thực hành trong đời sống hằng ngày.

Với Khổng Tử, “nhân” chính là “trung” và “thứ”, lòng trung thực với bản thân và sự khoan dung với người khác. Như lời Tăng Tử sau này đúc kết: “Trung ư kỷ nhi thứ ư nhân”, giữ lòng mình ngay thẳng và đối với người thì lấy lòng mình mà suy lòng người. Đó là tinh hoa của đạo làm người.

Khổng Tử từng nói: “Cương nghị, mộc mạc, gần với nhân” nghĩa là người có tính cứng cỏi, chân thật, không giả tạo là người gần với “nhân” nhất. Ngược lại “kẻ khéo nói, đẹp lời, hiếm người có nhân”, vì sự hoa mỹ thường che giấu cái giả dối khiến người ta xa rời chân tâm. “Nhân đạo” vì thế không nằm trong lời nói cao xa mà ở chỗ chân thành, thiết thực, không phù phiếm, không trái đạo lý.

Một lần, Tử Cống hỏi:

“Thưa Thầy, nếu có người rộng rãi ban phát cho dân, giúp đỡ muôn người có phải là nhân không?”

Khổng Tử mỉm cười:

“Đó không chỉ là nhân mà là thánh! Ngay cả Nghiêu, Thuấn cũng khó làm được! Người nhân là muốn mình vững lập thì giúp người khác vững lập, muốn mình thông đạt thì giúp người khác thông đạt. Lấy bản thân làm gương, đó là phương cách của nhân.”

Ở đây, “nhân” không phải là hành vi to tát, mà là sự đồng cảm và sẻ chia. Khi ta giúp người khác đạt được điều ta mong muốn cho chính mình, khi ta biết soi người từ chính lòng mình ấy là nhân. Khổng Tử còn dạy: “Thợ muốn làm tốt việc, phải có dụng cụ sắc bén. Ở một nước, hãy phục vụ người hiền tài, kết bạn với kẻ nhân đức.” Nghĩa là, để trở nên nhân, ta phải nương tựa vào người hiền, vì người hiền chính là tấm gương phản chiếu bản tâm của mình.

Trong số các học trò, Nhan Uyên là người mà Khổng Tử đặc biệt quý trọng. Ông khen Nhan Uyên là “ba tháng không rời nhân”, lời khen mà không ai khác trong thiên hạ có được. Khi Nhan Uyên hỏi về “nhân”, Khổng Tử đáp:

“Kiềm chế bản thân, trở về với lễ là nhân. Một ngày kiềm chế bản thân theo lễ, thiên hạ sẽ quy về nhân. Nhân do mình, há do người sao?”
 

Một ngày kiềm chế bản thân ấy chính là khởi đầu của tu thân. Khi con người biết dừng lại trước cám dỗ, biết giữ lòng mình không vượt lễ, biết uốn lời nói, tiết hành vi, thì trật tự và hòa khí tự nhiên lan tỏa. “Một ngày” ấy tuy ngắn nhưng nếu ai cũng làm được, thì cả thiên hạ đều trở về nhân đạo. Khi Nhan Uyên xin lời dạy cụ thể, Khổng Tử chỉ nói:

“Không hợp lễ thì không nhìn, không nghe, không nói, không làm.”

Nhan Uyên đáp: “Dù tôi không thông minh, xin được thực hành lời này.”

Câu trả lời ấy cho thấy tinh thần thực hành đạo nhân qua lễ, không phải qua lời giảng hay triết lý.

Đến lượt Nhiễm Ung, người có tài trị quốc hỏi về nhân, Khổng Tử dạy:

“Ra ngoài như tiếp khách quý, sai khiến dân chúng như làm lễ lớn. Điều mình không muốn, đừng làm cho người. Ở nước không ai oán, ở nhà không ai trách.”

Đó là “nhân trong chính trị”, là đạo của người lãnh đạo biết kính trọng dân, hành xử cung kính và bao dung. Khi người cầm quyền biết kiềm chế bản thân giữ lễ thì thiên hạ tự nhiên yên ổn, không oán, không hận.

Từ những lời dạy ấy, ta có thể thấy:

“Nhân” của Khổng Tử không nằm ở lý thuyết cao siêu mà nằm ở sự tự chế. Biết tự chế là biết thắng được cái “dục”, giữ được cái “lễ” và nuôi dưỡng cái “nhân”. Đó là con đường tu thân của bậc quân tử từ sửa mình mà cảm hóa người, từ chính tâm mà bình trị thiên hạ.

Một ngày biết kiềm chế bản thân theo lễ, thiên hạ sẽ quy về nhân vì nhân không ở đâu xa. Nó bắt đầu từ ánh mắt biết kính trọng, từ lời nói biết dừng, từ hành vi biết nghĩ cho người khác. Khi mỗi người trở về với đạo lễ thì xã hội tự nhiên trở về với đạo nhân.

Và đó chính là chân lý mà Khổng Tử muốn gửi lại cho muôn đời:

Tu thân để lập nhân, lập nhân để trị thế. Chỉ một ngày biết giữ lễ, đã đủ để khởi đầu một đời nhân nghĩa

 

Mỹ Mỹ biên tập

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Hiểu khác nhau
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
993 14:56, 26/08/2021
0 0 30,410 0.0
Hiểu khác nhau
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Hai thanh niên có nhiều điều không được như ý trong cuộc sống.
Họ đến hỏi sư phụ: –Thưa thầy, chúng con trong công việc thường bị mọi người chèn ép, trong lòng rất buồn. Xin thầy cho chúng con biết chúng con có thể từ bỏ công việc hiện tại hay không?
Sư phụ nhắm mắt ...
Giá trị của cuộc sống
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
991 12:47, 26/08/2021
0 0 32,395 7.5
Giá trị của cuộc sống
Có thể nói, cuộc sống luôn “thì thầm” với chúng ta qua những điều giản dị nhất mà ngay cả bạn cũng khó có thể nhận ra. Có một vị tiểu sư phụ rất thông minh, luôn thích đặt ra những câu hỏi xung quanh cuộc sống của mình.

Có một ngày, chú tiểu thắc mắc với sư thầy của mình rằng: ...
Con voi và con chó
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
982 17:24, 24/08/2021
1 0 32,671 10.0
Con voi và con chó

Ngày xưa, có một con voi của hoàng gia được nuôi tại một khu vực trong cung điện của nhà vua. Nhà vua rất yêu quý con voi nầy, cho nên voi được chăm sóc, được cho ăn uống đầy đủ, và được đối xử rất tử tế.

Có một con chó cũng đang sống trong khu phố nơi chuồng nuôi Voi. Con chó nầy rất yếu ...
Số mệnh thay đổi được không?
979 10:59, 24/08/2021
1 0 41,541 10.0
Có rất nhiều người được hỏi: “Theo bạn, con người có số mệnh không? Có thể thay đổi hay không?
Có người sẽ trả lời: Số mệnh đã được an bài, được định sẵn cả rồi, chẳng thể thay đổi được.
Có người thì cho rằng có một thế lực nào đó chi phối con người nhưng ta vẫn có thể thay đổi được.
Có ...
Khéo can được vua
973 17:38, 23/08/2021
1 0 37,111 10.0
Vua Cảnh Công nước Tề có con ngựa quý, giao cho một người chăn nuôi. Con ngựa tự nhiên một hôm lăn ra chết. Vua giận lắm, cho là giết ngựa, sai ngay quân cầm dao để phanh thây người nuôi ngựa. Ấn Từ đang ngồi chầu, thấy thế, ngăn lại, hỏi vua rằng: “Vua Nghiêu vua Thuấn xưa phanh người thì bắt đầu từ đâu ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!