/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

MỘT NGÀY KIỀM CHẾ BẢN THÂN THEO LỄ, THIÊN HẠ SẼ QUY VỀ NHÂN

4026 13:48, 13/05/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

MỘT NGÀY KIỀM CHẾ BẢN THÂN THEO LỄ, THIÊN HẠ SẼ QUY VỀ NHÂN

Trong suốt hành trình giáo hóa, Khổng Tử chưa bao giờ đưa ra một định nghĩa cố định cho chữ “nhân” (仁), vì ông hiểu rằng “nhân” không phải là giáo điều, mà là đạo sống, là hơi thở của con người trong từng hoàn cảnh.


Mỗi học trò, mỗi vị quân tử đều có con đường riêng để đạt đến “nhân”, và Khổng Tử đã giảng giải tùy người, tùy thời để “nhân” không chỉ là lý tưởng xa vời mà chính là thực hành trong đời sống hằng ngày.

Với Khổng Tử, “nhân” chính là “trung” và “thứ”, lòng trung thực với bản thân và sự khoan dung với người khác. Như lời Tăng Tử sau này đúc kết: “Trung ư kỷ nhi thứ ư nhân”, giữ lòng mình ngay thẳng và đối với người thì lấy lòng mình mà suy lòng người. Đó là tinh hoa của đạo làm người.

Khổng Tử từng nói: “Cương nghị, mộc mạc, gần với nhân” nghĩa là người có tính cứng cỏi, chân thật, không giả tạo là người gần với “nhân” nhất. Ngược lại “kẻ khéo nói, đẹp lời, hiếm người có nhân”, vì sự hoa mỹ thường che giấu cái giả dối khiến người ta xa rời chân tâm. “Nhân đạo” vì thế không nằm trong lời nói cao xa mà ở chỗ chân thành, thiết thực, không phù phiếm, không trái đạo lý.

Một lần, Tử Cống hỏi:

“Thưa Thầy, nếu có người rộng rãi ban phát cho dân, giúp đỡ muôn người có phải là nhân không?”

Khổng Tử mỉm cười:

“Đó không chỉ là nhân mà là thánh! Ngay cả Nghiêu, Thuấn cũng khó làm được! Người nhân là muốn mình vững lập thì giúp người khác vững lập, muốn mình thông đạt thì giúp người khác thông đạt. Lấy bản thân làm gương, đó là phương cách của nhân.”

Ở đây, “nhân” không phải là hành vi to tát, mà là sự đồng cảm và sẻ chia. Khi ta giúp người khác đạt được điều ta mong muốn cho chính mình, khi ta biết soi người từ chính lòng mình ấy là nhân. Khổng Tử còn dạy: “Thợ muốn làm tốt việc, phải có dụng cụ sắc bén. Ở một nước, hãy phục vụ người hiền tài, kết bạn với kẻ nhân đức.” Nghĩa là, để trở nên nhân, ta phải nương tựa vào người hiền, vì người hiền chính là tấm gương phản chiếu bản tâm của mình.

Trong số các học trò, Nhan Uyên là người mà Khổng Tử đặc biệt quý trọng. Ông khen Nhan Uyên là “ba tháng không rời nhân”, lời khen mà không ai khác trong thiên hạ có được. Khi Nhan Uyên hỏi về “nhân”, Khổng Tử đáp:

“Kiềm chế bản thân, trở về với lễ là nhân. Một ngày kiềm chế bản thân theo lễ, thiên hạ sẽ quy về nhân. Nhân do mình, há do người sao?”
 

Một ngày kiềm chế bản thân ấy chính là khởi đầu của tu thân. Khi con người biết dừng lại trước cám dỗ, biết giữ lòng mình không vượt lễ, biết uốn lời nói, tiết hành vi, thì trật tự và hòa khí tự nhiên lan tỏa. “Một ngày” ấy tuy ngắn nhưng nếu ai cũng làm được, thì cả thiên hạ đều trở về nhân đạo. Khi Nhan Uyên xin lời dạy cụ thể, Khổng Tử chỉ nói:

“Không hợp lễ thì không nhìn, không nghe, không nói, không làm.”

Nhan Uyên đáp: “Dù tôi không thông minh, xin được thực hành lời này.”

Câu trả lời ấy cho thấy tinh thần thực hành đạo nhân qua lễ, không phải qua lời giảng hay triết lý.

Đến lượt Nhiễm Ung, người có tài trị quốc hỏi về nhân, Khổng Tử dạy:

“Ra ngoài như tiếp khách quý, sai khiến dân chúng như làm lễ lớn. Điều mình không muốn, đừng làm cho người. Ở nước không ai oán, ở nhà không ai trách.”

Đó là “nhân trong chính trị”, là đạo của người lãnh đạo biết kính trọng dân, hành xử cung kính và bao dung. Khi người cầm quyền biết kiềm chế bản thân giữ lễ thì thiên hạ tự nhiên yên ổn, không oán, không hận.

Từ những lời dạy ấy, ta có thể thấy:

“Nhân” của Khổng Tử không nằm ở lý thuyết cao siêu mà nằm ở sự tự chế. Biết tự chế là biết thắng được cái “dục”, giữ được cái “lễ” và nuôi dưỡng cái “nhân”. Đó là con đường tu thân của bậc quân tử từ sửa mình mà cảm hóa người, từ chính tâm mà bình trị thiên hạ.

Một ngày biết kiềm chế bản thân theo lễ, thiên hạ sẽ quy về nhân vì nhân không ở đâu xa. Nó bắt đầu từ ánh mắt biết kính trọng, từ lời nói biết dừng, từ hành vi biết nghĩ cho người khác. Khi mỗi người trở về với đạo lễ thì xã hội tự nhiên trở về với đạo nhân.

Và đó chính là chân lý mà Khổng Tử muốn gửi lại cho muôn đời:

Tu thân để lập nhân, lập nhân để trị thế. Chỉ một ngày biết giữ lễ, đã đủ để khởi đầu một đời nhân nghĩa

 

Mỹ Mỹ biên tập

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

ĐỐI CẢNH VÔ TÂM
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3307 16:56, 22/05/2024
1 0 26,961 0.0
"Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền" xuất xứ từ bài kệ của vua Trần Nhân Tông, diễn tả tâm thái giải thoát của người tu hành. Trạng thái tâm này là kết quả của một quá trình tu tập lâu dài. Đối với cảnh bên ngoài, dù đẹp hay xấu, trái hay phải, thuận hay nghịch, tiếng khen hay tiếng chê, mà tâm không hề xao ...
Lương Thiện
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3304 14:03, 20/05/2024
0 0 24,076 0.0
LƯƠNG THIỆNNgày nọ, ông Walter phải đi công tác ở ngoại thành. Trong lúc ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy một cậu bé đánh giày chừng hơn 10 tuổi.Cậu bé hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?”Ông Walter cúi đầu nhìn đôi giày mới đánh xong, bèn lắc đầu.Khi ông Walter bước đi được mấy bước, thì đột nhiên ...
KHÔNG PHẢI CỨ NHÀ CAO CỬA RỘNG LÀ TỐT
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3293 08:00, 11/05/2024
0 0 26,752 0.0
Theo quan niệm trong phong thủy, nhà rộng mà ít người ở thì ngôi nhà đó được xem là không cát lợi, điều này là có nguyên nhân của nó. Thân thể con người, ở bên ngoài có tồn tại một từ trường mà mắt thịt của chúng ta không nhìn thấy được, loại từ trường này giống như vầng hào quang có thể chụp ...
LÝ TRÁT TẶNG KIẾM
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3291 13:00, 10/05/2024
0 0 30,427 0.0
Vào thời Xuân Thu, có một người tên là Lý Trát. Lý Trát phải đại diện cho nước Ngô đi sứ đến nước Lỗ. Đây thuộc về công việc ngoại giao. Trên đường đi sứ, khi ông qua nước Từ, quân vương của nước Từ mời ông dùng cơm. Trong lúc ăn cơm, quân vương cứ luôn nhìn ngắm cây bảo kiếm mà Lý Trái đeo ...
ƠN NGHĨA THẦY TRÒ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3290 13:00, 09/05/2024
0 0 25,624 0.0
Thời nhà Minh có một vị trung thần tên là Tả Trung Nghị, ngài Tả Trung Nghị đảm nhiệm chức quan chủ giám khảo các học trò từ khắp nơi muốn tham gia kỳ thi tiến sỹ. Tả Trung Nghị từng thời khắc luôn nghĩ phải tìm ra và giữ được hiền tài cho nước nhà, cho nên vào đêm trước kỳ thi ông liền cải trang vi ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!