/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

DỤC TỐC BẤT ĐẠT

4039 11:12, 28/05/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

DỤC TỐC BẤT ĐẠT

Thứ hủy hoại và đưa nhiều người đến thất bại nhất không phải là nghèo. Mà là vội khi chưa đến lượt mình.


Cổ nhân chưa từng dạy con người phải gấp. Người xưa không sống nhanh. Nhưng họ đi rất xa.

Trong sách cũ có câu: “Dục tốc bất đạt.”

Muốn nhanh, lại không tới.

Không phải vì cổ nhân thiếu chí tiến thủ, mà vì họ hiểu một đạo lý mà người đời nay hay quên:

Mỗi người đều có vận. Mỗi việc đều có thời.

Chưa hiểu vận của mình, con người dễ hoảng.

Hiểu rồi, tự khắc biết chậm lại.

1. Người xưa nói về thời trước khi nói về tài

Trong tư tưởng cổ, chữ “thời” luôn đứng trước chữ “nhân”.

Có câu: “Thiên thời bất khả thất, nhân hòa bất khả ly.”

Trời chưa thuận, người giỏi mấy cũng khó làm nên việc lớn.

Vì vậy, cổ nhân dạy: xem thời trước, rồi mới dụng lực.

Người chưa gặp thời, càng gắng càng hao.

Người gặp đúng thời, chỉ cần thuận theo cũng thành.

Hiểu vận khí là biết mình đang đứng đầu gió hay cuối gió.


2. Điều cổ nhân sợ nhất: tâm nóng

Sách dạy xử thế đều cảnh báo một điều: “Tâm cấp tắc loạn, loạn tắc bại.”

Tâm vội thì trí rối. Trí rối thì việc hỏng.

Người càng vội càng dễ sai, vì họ không còn hành động theo đạo, mà theo nỗi sợ:


- sợ chậm
- sợ thua
- sợ mất phần

Cổ nhân hiểu rất rõ: Khi tâm còn sợ, vận chưa thể mở.


3. Hiểu vận là biết ẩn trước khi hiển

Người xưa có khái niệm “ẩn nhẫn”.

Không phải để chịu thiệt, mà để nuôi lực.

Có câu:


“Chim lớn bay cao, tất có lúc rút cánh.”

Cây cao bóng mát, thuở đầu cũng phải bén rễ thật sâu.

Khi vận chưa tới, cổ nhân chọn:


- Ẩn tài, không phô trương
- Ẩn công, không tranh hơn
- Ẩn chí, không khoe mộng lớn

Không phải vì họ không có.

Mà vì chưa đến lúc thì không cần có tiếng.

Người không hiểu vận muốn chứng minh ngay.

Người hiểu vận chỉ lặng lẽ chuẩn bị.

4. Vì sao người xưa không sốt ruột thành công?

Vì họ tin vào một trật tự lớn hơn bản thân mình.

Trong tư tưởng cổ, đời người giống như bốn mùa:


- Xuân để gieo
- Hạ để nuôi
- Thu để gặt
- Đông để nghỉ

Không ai ép mùa đông ra quả.

Không ai trách mùa xuân vì chưa có trái ngọt.

Người xưa hiểu:


- Mỗi giai đoạn đều có giá trị riêng.
- Nên họ không khinh lúc nghèo.
- Không oán lúc lùi.
- Không cuống khi chậm.
- Chậm, nhưng không loạn.


5. Cổ nhân dạy: Vận mở khi đức đủ

Một điều rất sâu mà người nay hay bỏ qua: trong quan niệm xưa, vận gắn liền với đức.

Có câu: “Hữu đức giả tất hữu hậu vận.”

Người có đức, vận về sau ắt dày.

Người vội muốn lấy kết quả nhanh.

Cổ nhân thì bồi đức trước khi đòi phúc.

Chịu thiệt để giữ chữ tín.

Nhường lợi để giữ nhân tâm.

Lùi một bước để tránh họa lớn.

Họ tin rằng:


- Khi đức đủ sâu, vận sẽ tự tìm đến.

6. Không vội là một loại trí tuệ


Trong mắt cổ nhân, không vội không phải yếu, mà là biết mình đang ở đâu.

Người thật sự mạnh không cần chứng minh liên tục.

Người thật sự có vận không cần tranh giành ồn ào.

Họ chờ đúng lúc, ra tay đúng việc, và khi đã ra tay thì rất dứt khoát.

Giống như cung đã giương đủ lâu, chỉ cần buông – mũi tên đi rất xa.


 


Kết: Hiểu vận để an tâm mà đi

Cổ nhân không dạy ta bỏ ước mơ.

Họ chỉ dạy ta đừng đốt cháy mình vì nôn nóng.

Khi hiểu vận của mình, bạn sẽ biết:


- lúc nào nên tiến
- lúc nào nên giữ
- lúc nào nên nói
- lúc nào nên im

Chậm một chút không phải thua.

Đó là để đi đường dài hơn.

Và đến một ngày, khi vận đã chín, bạn sẽ hiểu:


- Thứ đưa bạn đến nơi không phải là sự vội vàng, mà là sự kiên nhẫn đúng đạo.

Nếu bài viết này chạm đến bạn, hãy lưu lại – để khi lòng nóng lên, còn nhớ mà chậm xuống.


Và nếu thấy có ích, hãy chia sẻ cho người đang cần một lời nhắc: chớ vội.


Chúng ta không cô độc trên hành trình này.


Chỉ là… mỗi người đang đi đúng thời của mình.


Đừng làm việc như Gà mà mơ thành công như Đại Bàng.

 

Diamond Tran

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Luôn có một nơi ᵭể về – Đó là “Nhà”
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1868 16:54, 30/05/2022
1 0 36,377 0.0
Luôn có một nơi ᵭể về – Đó là “Nhà”, một câu chuyện thú vị nhân văn sâu sắc

Ông Pαρρy là chủ một cửα tiệm bán đồ cổ. Ðã từ lâu, ông giữ kín một nỗi buồn ɾiêng. Một hôm, tɾong lúc đαng lαu chùi cái đèn lồng để chuẩn bị giαo cho khách hàng, bỗng ông nghe tiếng nhạc củα cái chuông tɾeo ở ...
Lời dạy của Thế Tôn
1867 14:58, 30/05/2022
1 1 38,886 0.0
CẦU NGUYỆN
Này thôn trưởng, ông nghĩ thế nào khi có một người sát sinh, lấy của không cho, sống theo tà hạnh trong các dục, Vọng ngữ, tham lam, sân hận, tà kiến; Khi người ấy mạng chung, mọi người tụ họp cầu khẩn, mong rằng người này được sinh về Thiên giới?
Này thôn trưởng, ví như có người lấy một tảng ...
Làm sao tôi có thể thực hành thiện?!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1859 06:34, 27/05/2022
1 0 36,781 0.0
Một lần, một người đàn ông rất nghèo đến với Phật. Anh ấy hỏi: ′′Bhagwan, sao tôi nghèo thế?"

Phật đáp: ′′Anh nghèo vì anh không thực hành rộng lượng. Anh không thực hành từ thiện."

′′Làm sao tôi có thể thực hành từ thiện. Tôi nghèo lắm rồi. Tôi không có gì để cho đi".

Phật mỉm cười. ′′Anh có ...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1857 18:12, 25/05/2022
1 0 39,310 0.0
Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình.
Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy ...
5 BÀI HỌC TỪ TRÍ TUỆ CỔ NHÂN.  HIỂU ĐƯỢC SẼ UNG DUNG TỰ TẠI, ĐÓN NHẬN VẠN ĐIỀU LÀNH
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
1848 08:51, 22/05/2022
0 0 36,649 0.0
5 BÀI HỌC TỪ TRÍ TUỆ CỔ NHÂN.
HIỂU ĐƯỢC SẼ UNG DUNG TỰ TẠI, ĐÓN NHẬN VẠN ĐIỀU LÀNH
1. Chính tâm.
Làm cái gì thì chuyên chú vào cái đấy. Người làm "cho xong", lâu dần sẽ trở nên tầm thường. Người làm "cho tốt" theo thời gian sẽ ưu tú hơn người.
2. Tu thân.
Muốn thay đổi thế giới, trước hết phải bắt ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!