/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

“Thiên cuồng tất hữu vũ, nhân cuồng tất hữu họa.” Ý nghĩa là gì?

4064 14:45, 23/06/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

“Thiên cuồng tất hữu vũ, nhân cuồng tất hữu họa.” Ý nghĩa là gì?

Người xưa thường dùng thiên tượng để nói đạo lý nhân sinh. Trời đất vốn không biết nói, nhưng mưa nắng, gió bão, bốn mùa thay đổi đều đang âm thầm giảng cho con người cách sống.

Trước cơn mưa lớn, bầu trời thường oi bức khác thường, cuồng phong nổi lên, mây đen kéo tới. Đó là lúc âm dương mất cân bằng, khí cơ xung đột nên tất sinh biến hóa.

Đời người cũng vậy. Một người nếu quá cuồng vọng, quá kiêu căng, quá tự mãn, thì thường đã bắt đầu bước tới mép của tai họa mà bản thân không hay biết. Cổ nhân gọi đó là: “Vật cực tất phản.”

Nước đầy thì tràn.

Trăng tròn rồi khuyết.

Hoa nở cực thịnh cũng là lúc bắt đầu úa tàn.

Thế gian này, rất nhiều việc hỏng đi không phải vì thiếu, mà vì “quá”.

Quá nóng nảy nên mất lý trí.

Quá tự tin nên không nghe lời can gián.

Quá hơn thua nên tự chuốc oán hận.

Quá phô trương nên hao tổn phúc phần.

Người xưa hiểu rất rõ đạo lý ấy nên đặc biệt coi trọng ba chữ:

“Khiêm” — biết hạ mình.

“Tĩnh” — giữ lòng ổn định.

“Liễm” — biết thu bớt sự sắc bén của bản thân.

Lão Tử từng nói: “Không tự thấy mình đúng thì mới sáng suốt, không tự cho mình là phải thì mới được người kính phục.” Ảnh internet.

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử từng nói: “Không tự thấy mình đúng thì mới sáng suốt, không tự cho mình là phải thì mới được người kính phục.”

Lời này nghe qua tưởng mềm yếu, nhưng thật ra lại là trí huệ rất sâu. Người càng non nớt càng thích chứng minh bản thân. Người càng từng trải càng hiểu rằng thắng người chưa chắc là thắng, giữ được lòng người mới là khó.

Nhìn lại lịch sử, rất nhiều bi kịch đều bắt đầu từ chữ “cuồng”.

Hạng Vũ sức mạnh hơn người, khí phách ngút trời, từng phá Tần diệt Sở, chư hầu khiếp sợ. Nhưng cũng bởi quá tự phụ, không nghe lời can gián của Phạm Tăng, cuối cùng để vuột mất thiên hạ vào tay Lưu Bang.

Khi Hồng Môn Yến mở ra, Phạm Tăng nhiều lần khuyên nên trừ hậu họa, nhưng Hạng Vũ do dự rồi khinh suất bỏ qua cơ hội. Sau này, khi đại thế đảo chiều, ông than rằng:

“Trời muốn diệt ta.”

Nhưng thật ra, có nhiều tai họa không phải do trời đất vô tình, mà là do lòng người tự đẩy mình tới bước ấy.

Ngược lại, người chân chính có đại bản lĩnh thường rất khiêm hòa.

Tăng Quốc Phiên cả đời luôn lấy chữ “kính” và chữ “tĩnh” để tự răn mình. Ông từng nói:

“Người gặp đại sự càng phải giữ tâm bình khí hòa.”

Ông biết rõ rằng, khi con người đắc ý nhất cũng là lúc dễ sinh tự mãn nhất; mà tự mãn lại chính là khe nứt đầu tiên của thất bại.

Cho nên cổ nhân tu dưỡng bản thân không chỉ là học tri thức, mà còn là học cách “thu” lại cái tâm đang ngày càng phóng túng.

Thu bớt nóng nảy.

Thu bớt tranh thắng.

Thu bớt cái tôi quá lớn.

Bởi nhiều khi, thứ thật sự hủy hoại một con người không phải nghịch cảnh bên ngoài, mà là sự cuồng vọng bên trong.

Có người vừa có chút thành tựu liền xem thường người khác.

Có người có chút tiền tài liền quên mất đạo nghĩa.

Có người đúng được vài lần liền cho rằng mình luôn đúng.

Nhưng trời đất rất công bằng.

Cây càng cao càng đón gió lớn.

Người càng cuồng càng dễ chuốc họa.

Cho nên người xưa mới dạy: “Đắc ý chớ quá vui, thất ý chớ quá buồn.” Bởi đời người giống như thủy triều lên xuống. Không ai mãi đứng trên đỉnh cao, cũng không ai mãi ở dưới vực sâu.

Không ai mãi đứng trên đỉnh cao, cũng không ai mãi ở dưới vực sâu. 

Biết tiến biết lui mới là trí huệ.

Biết khiêm nhường mới giữ được phúc lâu dài.

Người thật sự từng trải thường sẽ dần trở nên điềm đạm.

Không phải vì họ yếu đi, mà vì họ hiểu rằng:

Ngẩng đầu nhìn trời đất mới biết con người nhỏ bé; trải qua đủ thăng trầm mới hiểu khiêm nhường là phúc.

“Thiên cuồng tất hữu vũ, nhân cuồng tất hữu họa.”

Đó không chỉ là lời cảnh tỉnh, mà còn là một cách xử thế của cổ nhân để lại cho hậu thế.

Khi thuận cảnh, phải giữ sự tỉnh táo.

Khi đắc ý, phải giữ lòng khiêm hòa.

Khi có năng lực, càng phải biết tiết chế bản thân.

Bởi người biết cúi đầu đúng lúc, mới có thể đi đường dài.

Khai Tâm biên tập

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Hoa hồng tặng mẹ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
927 08:57, 15/08/2021
1 0 33,468 10.0
Hoa hồng tặng mẹ
Anh dừng lại. tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng ba trăm ki-lố-mét. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.
Cháu muốn mua một bồng hoa hồng để tặng mẹ cháu – nỏ nức nở – nhưng ...
Giai thoại về Nguyễn Bá Lân - Ông nghè bị cha đánh khi làm quan.
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
926 08:52, 15/08/2021
0 0 37,824 0.0
Giai thoại về Nguyễn Bá Lân - Ông nghè bị cha đánh khi làm quan.
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Nguyễn Bá Lân (1701-1785) người Hoài Bão, Tiên Du, Bắc Ninh. Ông là hậu duệ trạng nguyên Nguyễn Đăng Đạo thời Lê Huy Tông. Cha của Nguyễn Bá Lân là Nguyễn Công Hoàn, hay chữ có tiếng nhưng thi cử không hiểu sao chẳng đỗ đạt ...
Ô cửa số bệnh viện
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
920 15:03, 14/08/2021
1 0 35,839 0.0
Ô cửa số bệnh viện
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Hai người đàn ông bị bệnh nặng cùng nằm điều trị chung một phòng bệnh. Một người bị bệnh nước trong phổi còn người kia bị liệt nửa người. Vào mỗi buổi trưa, người bị bệnh phổi phải ngồi dậy khoảng một tiếng đồng hồ để phổi được khô ráo.

Giường ...
Câu truyện: Xây Cầu Brooklyn
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
918 12:49, 14/08/2021
1 0 37,409 0.0
Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ.
Team Uống Trà Thôi sưu tầm

Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người kỹ sư tài giỏi này đã nảy ra một ý tưởng táo bạo, xây dựng cây cầu nối giữa New York và Long ...
Chuông reo nửa đêm - Truyện Đọc mùa Vu Lan
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
916 10:42, 14/08/2021
2 0 34,228 10.0
Chuông reo nửa đêm
Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.

– Mẹ đấy ạ? – Giọng nói trên điện ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!