/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Tuổi xế chiều

4069 12:14, 30/06/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Tuổi xế chiều

Sáng nay, con gái đưa tôi vào viện dưỡng lão.

Nó nói: Ba ở đây sẽ có người chăm sóc. Con cũng yên tâm hơn.

Tôi chỉ gật đầu.
Tôi biết con bé nói đúng.
Mấy tháng gần đây, chân tôi yếu dần. Có lần tôi té trong phòng tắm, nằm dưới sàn gần 1 tiếng đồng hồ mới với được điện thoại.

Từ hôm đó, con gái kg còn muốn tôi sống 1 mình.
Tôi kg trách nó.
Tôi biết nó thương tôi.

Nhưng khi chiếc xe dừng trước cửa viện dưỡng lão, trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác rất khó nói.

Tôi biết từ hôm nay cuộc đời mình sẽ khác.
Căn phòng của tôi kg lớn.
Có 1 chiếc giường, 1 cái tủ, 1 chiếc ghế và cửa sổ nhìn ra bãi đậu xe.

Con gái mang theo vài bộ quần áo, thuốc men và 1 tấm hình gia đình.
Nó đặt tấm hình lên chiếc bàn cạnh giường rồi hỏi:
“Ba thấy được kg?”
Tôi nói:
“Được rồi con.”

Thật ra tôi muốn nói với nó rằng tôi muốn về nhà.
Tôi muốn về căn nhà mà tôi đã sống cả đời.

Nơi tôi tự tay sơn từng bức tường.
Tự sửa hàng rào.
Tự trồng cái cây trước sân.
Nơi vợ tôi từng nấu ăn mỗi chiều và đứng ngoài cửa gọi tôi vào khi trời tối.

Nhưng vợ tôi mất rồi.
Các con đều có gia đình riêng.
Căn nhà bây giờ chỉ có 1 mình tôi.

Con gái mở tủ, xếp quần áo cho tôi rồi nói rất nhiều chuyện.
Nó nói cuối tuần sẽ đến.
Nói sẽ mang món tôi thích ăn.
Nói nếu thiếu gì thì gọi cho nó.

Tôi biết nó đang cố làm cho tôi cảm thấy khá hơn.

Trước khi về, nó ôm tôi thật chặt.
Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó rồi nói:
“Con về đi. Ba ở đây được mà.”

Cánh cửa vừa đóng lại, tôi ngồi xuống mép giường.
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn cái vali còn mở dưới chân.
Tự nhiên tôi kg biết mình phải làm gì tiếp theo.

Cả cuộc đời tôi lúc nào cũng biết mình cần làm gì.

Ngày còn trẻ thì đi làm.
Có vợ rồi thì lo cho vợ.
Có con thì lo cho con.
Nhà hư thì sửa.
Xe hỏng thì mang dụng cụ ra làm... 
Gia đình gặp chuyện gì, mọi người đều gọi tôi...

Ngày đó, tôi là người phải mạnh mẽ.
Tôi kg được phép than mệt.
Kg được phép nói sợ.
Kg được phép nói mình kg biết phải làm sao.

Vậy mà hôm nay, người ta hỏi tôi có tự thay quần áo được kg.
Có tự đi vệ sinh được kg.
Có nhớ hôm nay là thứ mấy kg.

Tôi hiểu họ kg có ý gì.
Họ chỉ đang làm nhiệm vụ.

Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến tôi nhận ra rằng mình kg còn là người đàn ông như trước nữa.

Buổi chiều, 1 cô y tá bước vào đo huyết áp.
Cô ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng.
Cô hỏi:
“Ông có cần gì kg?”

Tôi nói:
“Không, Tôi ổn.”

Người đàn ông chúng tôi thường nói như vậy.
“Tôi ổn.”

Ngay cả khi trong lòng không ổn chút nào.
Tôi kg muốn khóc trước mặt con.
Không muốn than thở với y tá.
Cũng kg muốn ai nghĩ tôi yếu đuối.

Nhưng thật lòng mà nói, hôm nay tôi rất sợ.
Kg phải sợ nơi này.
Tôi sợ mình sẽ bị bỏ quên.
Sợ những ngày cuối tuần, tôi sẽ cứ ngồi nhìn ra cửa, chờ  một người không đến.
Sợ 1 ngày các cháu lớn lên, bận rộn với cuộc đời của chúng và chỉ còn nhớ đến tôi qua 1 tấm hình.
...

Mà kg ai biết người đàn ông này đã từng làm việc 12  tiếng mỗi ngày.
Từng dành cả đời để che chở cho gia đình.

Bữa cơm tối nay .
Người đàn ông ngồi đối diện nói với tôi :Ông mới vào à, ngày đầu ai cũng muốn về nhà.

Tôi hỏi: Sau này có quen kg?

Ông ấy im lặng 1 lúc.
Rồi nói: Người ta quen với căn phòng nhưng kg chắc quen được cảm giác nhớ nhà.

Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường lạ.
Tôi quay mặt về phía tấm hình gia đình.

Trong hình, tôi còn khỏe.
Vợ tôi còn sống.
Các con còn nhỏ.
Tất cả chúng tôi đều đang cười.

Tôi nhìn tấm hình thật lâu rồi tự nhủ :

“Ngày đầu thôi mà. Rồi sẽ ổn"

Ngày mai, tôi sẽ cố bước ra ngoài hành lang.
Tôi sẽ tìm 1 chỗ ngồi gần cửa sổ.
Tôi sẽ thử nói chuyện với những người ở đây.
Có thể chúng tôi đều có những câu chuyện giống nhau.
Những người từng gánh vác gia đình.

Và rồi 1 ngày, chúng tôi phải học cách để người khác chăm sóc lại mình.

Điều đó kg dễ đối với 1 người đàn ông.
Cả đời tôi được dạy phải tự đứng trên đôi chân của mình.

Tôi tên là Robert, 82 tuổi.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở viện dưỡng lão.
Tôi kg cần ai thương hại.
Hãy nhìn tôi như 1 người đàn ông đã sống trọn 1 cuộc đời.

Một người chồng từng yêu vợ.
Một người cha từng hy sinh cho con.
Một người đàn ông đã từng rất mạnh mẽ.

Và dù hôm nay tôi cần người khác dìu mình bước đi…

Nhưng tôi vẫn là tôi!

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Người vợ hay ghen hỏi nhà Sư: “Con bất an vì luôn hoài nghi chồng, con phải làm sao?”, câu trả lời mang đến hạnh phúc gia đình
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2718 10:00, 23/06/2023
1 0 27,785 0.0
Trong cuộc sống của mỗi người, có được sự tín nhiệm, tin tưởng của người khác là điều vô cùng quý giá, một khi đã đánh mất rồi thì có thể sẽ vĩnh viễn không lấy lại được. Đồng thời nếu một người mà cứ ôm giữ thái độ hoài nghi đối với những người bên cạnh, thì sau cùng chỉ mang lại phiền ...
Vì sao nhiều học sinh cá biệt ra đời lại thành công hơn người học giỏi?
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2716 16:19, 22/06/2023
0 0 28,995 0.0
Họ không quan tâm đến điểm sốHọ không làm mọi thứ một mìnhHọ cho phép mình không hoàn hảoHọ không ép bản thân làm mọi thứHọ có những việc khác để làm ngoài bài tập về nhàHọ không sợ thất bạiHọ sẵn sàng chấp nhận rủi ro. Các nhà tâm lý học của Viện Liệu pháp Gestalt (Moskva, Nga) đã thực ...
Nhân ρhẩm là học vị cαo nhất, câu chuyện là một bài học ý nghĩα sâu sắc
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2713 16:19, 21/06/2023
1 0 34,525 0.0
Một thαnh niên nọ ᵭi ρhỏng vấn xin việc, ᵭột nhiên gặρ một người cαo tuổi tɾong tɾαng ρhục giản dị tiến lên ρhíα tɾước nói: “Tôi tìm ᵭược cậu ɾồi, thật cảm ơn cậu quá! Lần tɾước tɾong công viên, chính là cậu, là cậu ᵭã cứu con gáι tôi Ьị ngã xuống hồ nước lên“. “Bác à, chắc ...
‘Tấm vải che tử thi không có túi’: Câu chuyện về đại tỷ phú kỳ dị nhất lịch sử nước Mỹ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2712 10:04, 21/06/2023
0 0 28,311 0.0
Đó là một ông lão thoạt nhìn trông có vẻ nghèo khó và keo kiệt. Nhưng những việc ông đã làm lại trở thành tấm gương cho những nhà tỷ phú nổi tiếng đương đại – các ông trùm kinh tế hàng đầu nước Mỹ đều chịu ảnh hưởng rất lớn từ ông…Một vị tỷ phú kỳ dị… Câu chuyện kể về một ông già ...
Buông Tay Ra
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
2710 14:34, 20/06/2023
0 0 28,202 0.0
Bị hổ rượt, chàng trai bám vào cành cây sắp gãy cầu cứu Phật, Đức Phật nói: ‘Con hãy buông tay!’Một người đàn ông bị con hổ dữ rượt đuổi. Anh chạy thục mạng không dám ngoái đầu nhìn lại. Cuối cùng khi đến bờ vực thẳm anh không thể chạy được nữa, trong khi đó con hổ vẫn còn ở phía sau.Lúc này người ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!