/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Tuổi xế chiều

4069 12:14, 30/06/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Tuổi xế chiều

Sáng nay, con gái đưa tôi vào viện dưỡng lão.

Nó nói: Ba ở đây sẽ có người chăm sóc. Con cũng yên tâm hơn.

Tôi chỉ gật đầu.
Tôi biết con bé nói đúng.
Mấy tháng gần đây, chân tôi yếu dần. Có lần tôi té trong phòng tắm, nằm dưới sàn gần 1 tiếng đồng hồ mới với được điện thoại.

Từ hôm đó, con gái kg còn muốn tôi sống 1 mình.
Tôi kg trách nó.
Tôi biết nó thương tôi.

Nhưng khi chiếc xe dừng trước cửa viện dưỡng lão, trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác rất khó nói.

Tôi biết từ hôm nay cuộc đời mình sẽ khác.
Căn phòng của tôi kg lớn.
Có 1 chiếc giường, 1 cái tủ, 1 chiếc ghế và cửa sổ nhìn ra bãi đậu xe.

Con gái mang theo vài bộ quần áo, thuốc men và 1 tấm hình gia đình.
Nó đặt tấm hình lên chiếc bàn cạnh giường rồi hỏi:
“Ba thấy được kg?”
Tôi nói:
“Được rồi con.”

Thật ra tôi muốn nói với nó rằng tôi muốn về nhà.
Tôi muốn về căn nhà mà tôi đã sống cả đời.

Nơi tôi tự tay sơn từng bức tường.
Tự sửa hàng rào.
Tự trồng cái cây trước sân.
Nơi vợ tôi từng nấu ăn mỗi chiều và đứng ngoài cửa gọi tôi vào khi trời tối.

Nhưng vợ tôi mất rồi.
Các con đều có gia đình riêng.
Căn nhà bây giờ chỉ có 1 mình tôi.

Con gái mở tủ, xếp quần áo cho tôi rồi nói rất nhiều chuyện.
Nó nói cuối tuần sẽ đến.
Nói sẽ mang món tôi thích ăn.
Nói nếu thiếu gì thì gọi cho nó.

Tôi biết nó đang cố làm cho tôi cảm thấy khá hơn.

Trước khi về, nó ôm tôi thật chặt.
Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó rồi nói:
“Con về đi. Ba ở đây được mà.”

Cánh cửa vừa đóng lại, tôi ngồi xuống mép giường.
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn cái vali còn mở dưới chân.
Tự nhiên tôi kg biết mình phải làm gì tiếp theo.

Cả cuộc đời tôi lúc nào cũng biết mình cần làm gì.

Ngày còn trẻ thì đi làm.
Có vợ rồi thì lo cho vợ.
Có con thì lo cho con.
Nhà hư thì sửa.
Xe hỏng thì mang dụng cụ ra làm... 
Gia đình gặp chuyện gì, mọi người đều gọi tôi...

Ngày đó, tôi là người phải mạnh mẽ.
Tôi kg được phép than mệt.
Kg được phép nói sợ.
Kg được phép nói mình kg biết phải làm sao.

Vậy mà hôm nay, người ta hỏi tôi có tự thay quần áo được kg.
Có tự đi vệ sinh được kg.
Có nhớ hôm nay là thứ mấy kg.

Tôi hiểu họ kg có ý gì.
Họ chỉ đang làm nhiệm vụ.

Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến tôi nhận ra rằng mình kg còn là người đàn ông như trước nữa.

Buổi chiều, 1 cô y tá bước vào đo huyết áp.
Cô ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng.
Cô hỏi:
“Ông có cần gì kg?”

Tôi nói:
“Không, Tôi ổn.”

Người đàn ông chúng tôi thường nói như vậy.
“Tôi ổn.”

Ngay cả khi trong lòng không ổn chút nào.
Tôi kg muốn khóc trước mặt con.
Không muốn than thở với y tá.
Cũng kg muốn ai nghĩ tôi yếu đuối.

Nhưng thật lòng mà nói, hôm nay tôi rất sợ.
Kg phải sợ nơi này.
Tôi sợ mình sẽ bị bỏ quên.
Sợ những ngày cuối tuần, tôi sẽ cứ ngồi nhìn ra cửa, chờ  một người không đến.
Sợ 1 ngày các cháu lớn lên, bận rộn với cuộc đời của chúng và chỉ còn nhớ đến tôi qua 1 tấm hình.
...

Mà kg ai biết người đàn ông này đã từng làm việc 12  tiếng mỗi ngày.
Từng dành cả đời để che chở cho gia đình.

Bữa cơm tối nay .
Người đàn ông ngồi đối diện nói với tôi :Ông mới vào à, ngày đầu ai cũng muốn về nhà.

Tôi hỏi: Sau này có quen kg?

Ông ấy im lặng 1 lúc.
Rồi nói: Người ta quen với căn phòng nhưng kg chắc quen được cảm giác nhớ nhà.

Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường lạ.
Tôi quay mặt về phía tấm hình gia đình.

Trong hình, tôi còn khỏe.
Vợ tôi còn sống.
Các con còn nhỏ.
Tất cả chúng tôi đều đang cười.

Tôi nhìn tấm hình thật lâu rồi tự nhủ :

“Ngày đầu thôi mà. Rồi sẽ ổn"

Ngày mai, tôi sẽ cố bước ra ngoài hành lang.
Tôi sẽ tìm 1 chỗ ngồi gần cửa sổ.
Tôi sẽ thử nói chuyện với những người ở đây.
Có thể chúng tôi đều có những câu chuyện giống nhau.
Những người từng gánh vác gia đình.

Và rồi 1 ngày, chúng tôi phải học cách để người khác chăm sóc lại mình.

Điều đó kg dễ đối với 1 người đàn ông.
Cả đời tôi được dạy phải tự đứng trên đôi chân của mình.

Tôi tên là Robert, 82 tuổi.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở viện dưỡng lão.
Tôi kg cần ai thương hại.
Hãy nhìn tôi như 1 người đàn ông đã sống trọn 1 cuộc đời.

Một người chồng từng yêu vợ.
Một người cha từng hy sinh cho con.
Một người đàn ông đã từng rất mạnh mẽ.

Và dù hôm nay tôi cần người khác dìu mình bước đi…

Nhưng tôi vẫn là tôi!

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Tỷ phú Mỹ đội mưa tặng tân cử nhân mỗi người 1.000 USD nhưng ra điều kiện bất ngờ: Bài học thấm thía về sự cho đi!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3312 07:12, 26/05/2024
1 0 28,904 0.0
Tại buổi lễ tốt nghiệp đại học University of Massachusetts Dartmouth tuần qua, tỷ phú Rob Hale đã khiến hơn 1.000 tân cử nhân bất ngờ với những chiếc túi xách đựng đầy tiền mặt. Ông tuyên bố sẽ trao cho mỗi người 1.000 USD vào khoảnh khắc họ bước lên sân khấu nhận bằng. Điều kiện duy nhất là mỗi người chỉ ...
THỊ PHÚC BẤT THỊ HỌA, THỊ HỌA ĐÓA BẤT QUÁ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3308 08:00, 23/05/2024
0 0 36,894 0.0
Nhiều khi muốn làm giàu, người ta phải làm nhiều việc bất chánh hay tàn độc để làm giàu một cách nhanh chóng. hoặc gì một âm mưu nào đó hại người... Một ngày nào đó khi nghĩ lại mới hối hận ăn năn, quay lại làm việc thiện thì đôi lúc cuộc sống lại bắt đầu có những việc xấu xảy ra. Nếu người mất ...
ĐỐI CẢNH VÔ TÂM
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3307 16:56, 22/05/2024
1 0 28,364 0.0
"Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền" xuất xứ từ bài kệ của vua Trần Nhân Tông, diễn tả tâm thái giải thoát của người tu hành. Trạng thái tâm này là kết quả của một quá trình tu tập lâu dài. Đối với cảnh bên ngoài, dù đẹp hay xấu, trái hay phải, thuận hay nghịch, tiếng khen hay tiếng chê, mà tâm không hề xao ...
Lương Thiện
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3304 14:03, 20/05/2024
0 0 25,224 0.0
LƯƠNG THIỆNNgày nọ, ông Walter phải đi công tác ở ngoại thành. Trong lúc ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy một cậu bé đánh giày chừng hơn 10 tuổi.Cậu bé hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?”Ông Walter cúi đầu nhìn đôi giày mới đánh xong, bèn lắc đầu.Khi ông Walter bước đi được mấy bước, thì đột nhiên ...
KHÔNG PHẢI CỨ NHÀ CAO CỬA RỘNG LÀ TỐT
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3293 08:00, 11/05/2024
0 0 28,163 0.0
Theo quan niệm trong phong thủy, nhà rộng mà ít người ở thì ngôi nhà đó được xem là không cát lợi, điều này là có nguyên nhân của nó. Thân thể con người, ở bên ngoài có tồn tại một từ trường mà mắt thịt của chúng ta không nhìn thấy được, loại từ trường này giống như vầng hào quang có thể chụp ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!