/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Tuổi xế chiều

4069 12:14, 30/06/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Tuổi xế chiều

Sáng nay, con gái đưa tôi vào viện dưỡng lão.

Nó nói: Ba ở đây sẽ có người chăm sóc. Con cũng yên tâm hơn.

Tôi chỉ gật đầu.
Tôi biết con bé nói đúng.
Mấy tháng gần đây, chân tôi yếu dần. Có lần tôi té trong phòng tắm, nằm dưới sàn gần 1 tiếng đồng hồ mới với được điện thoại.

Từ hôm đó, con gái kg còn muốn tôi sống 1 mình.
Tôi kg trách nó.
Tôi biết nó thương tôi.

Nhưng khi chiếc xe dừng trước cửa viện dưỡng lão, trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác rất khó nói.

Tôi biết từ hôm nay cuộc đời mình sẽ khác.
Căn phòng của tôi kg lớn.
Có 1 chiếc giường, 1 cái tủ, 1 chiếc ghế và cửa sổ nhìn ra bãi đậu xe.

Con gái mang theo vài bộ quần áo, thuốc men và 1 tấm hình gia đình.
Nó đặt tấm hình lên chiếc bàn cạnh giường rồi hỏi:
“Ba thấy được kg?”
Tôi nói:
“Được rồi con.”

Thật ra tôi muốn nói với nó rằng tôi muốn về nhà.
Tôi muốn về căn nhà mà tôi đã sống cả đời.

Nơi tôi tự tay sơn từng bức tường.
Tự sửa hàng rào.
Tự trồng cái cây trước sân.
Nơi vợ tôi từng nấu ăn mỗi chiều và đứng ngoài cửa gọi tôi vào khi trời tối.

Nhưng vợ tôi mất rồi.
Các con đều có gia đình riêng.
Căn nhà bây giờ chỉ có 1 mình tôi.

Con gái mở tủ, xếp quần áo cho tôi rồi nói rất nhiều chuyện.
Nó nói cuối tuần sẽ đến.
Nói sẽ mang món tôi thích ăn.
Nói nếu thiếu gì thì gọi cho nó.

Tôi biết nó đang cố làm cho tôi cảm thấy khá hơn.

Trước khi về, nó ôm tôi thật chặt.
Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó rồi nói:
“Con về đi. Ba ở đây được mà.”

Cánh cửa vừa đóng lại, tôi ngồi xuống mép giường.
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn cái vali còn mở dưới chân.
Tự nhiên tôi kg biết mình phải làm gì tiếp theo.

Cả cuộc đời tôi lúc nào cũng biết mình cần làm gì.

Ngày còn trẻ thì đi làm.
Có vợ rồi thì lo cho vợ.
Có con thì lo cho con.
Nhà hư thì sửa.
Xe hỏng thì mang dụng cụ ra làm... 
Gia đình gặp chuyện gì, mọi người đều gọi tôi...

Ngày đó, tôi là người phải mạnh mẽ.
Tôi kg được phép than mệt.
Kg được phép nói sợ.
Kg được phép nói mình kg biết phải làm sao.

Vậy mà hôm nay, người ta hỏi tôi có tự thay quần áo được kg.
Có tự đi vệ sinh được kg.
Có nhớ hôm nay là thứ mấy kg.

Tôi hiểu họ kg có ý gì.
Họ chỉ đang làm nhiệm vụ.

Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến tôi nhận ra rằng mình kg còn là người đàn ông như trước nữa.

Buổi chiều, 1 cô y tá bước vào đo huyết áp.
Cô ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng.
Cô hỏi:
“Ông có cần gì kg?”

Tôi nói:
“Không, Tôi ổn.”

Người đàn ông chúng tôi thường nói như vậy.
“Tôi ổn.”

Ngay cả khi trong lòng không ổn chút nào.
Tôi kg muốn khóc trước mặt con.
Không muốn than thở với y tá.
Cũng kg muốn ai nghĩ tôi yếu đuối.

Nhưng thật lòng mà nói, hôm nay tôi rất sợ.
Kg phải sợ nơi này.
Tôi sợ mình sẽ bị bỏ quên.
Sợ những ngày cuối tuần, tôi sẽ cứ ngồi nhìn ra cửa, chờ  một người không đến.
Sợ 1 ngày các cháu lớn lên, bận rộn với cuộc đời của chúng và chỉ còn nhớ đến tôi qua 1 tấm hình.
...

Mà kg ai biết người đàn ông này đã từng làm việc 12  tiếng mỗi ngày.
Từng dành cả đời để che chở cho gia đình.

Bữa cơm tối nay .
Người đàn ông ngồi đối diện nói với tôi :Ông mới vào à, ngày đầu ai cũng muốn về nhà.

Tôi hỏi: Sau này có quen kg?

Ông ấy im lặng 1 lúc.
Rồi nói: Người ta quen với căn phòng nhưng kg chắc quen được cảm giác nhớ nhà.

Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường lạ.
Tôi quay mặt về phía tấm hình gia đình.

Trong hình, tôi còn khỏe.
Vợ tôi còn sống.
Các con còn nhỏ.
Tất cả chúng tôi đều đang cười.

Tôi nhìn tấm hình thật lâu rồi tự nhủ :

“Ngày đầu thôi mà. Rồi sẽ ổn"

Ngày mai, tôi sẽ cố bước ra ngoài hành lang.
Tôi sẽ tìm 1 chỗ ngồi gần cửa sổ.
Tôi sẽ thử nói chuyện với những người ở đây.
Có thể chúng tôi đều có những câu chuyện giống nhau.
Những người từng gánh vác gia đình.

Và rồi 1 ngày, chúng tôi phải học cách để người khác chăm sóc lại mình.

Điều đó kg dễ đối với 1 người đàn ông.
Cả đời tôi được dạy phải tự đứng trên đôi chân của mình.

Tôi tên là Robert, 82 tuổi.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở viện dưỡng lão.
Tôi kg cần ai thương hại.
Hãy nhìn tôi như 1 người đàn ông đã sống trọn 1 cuộc đời.

Một người chồng từng yêu vợ.
Một người cha từng hy sinh cho con.
Một người đàn ông đã từng rất mạnh mẽ.

Và dù hôm nay tôi cần người khác dìu mình bước đi…

Nhưng tôi vẫn là tôi!

0 0 2,866 0.0
Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

Cơn mưa cà rốt
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4108 06:59, 20/08/2026
0 0 1,366 0.0
KHI CÁNH RỪNG CHỈ CÒN TRO TÀN, NHỮNG “CƠN MƯA CÀ RỐT” ĐÃ RƠI XUỐNG ĐỂ CỨU ĐỘNG VẬT Sau những trận cháy rừng khủng khiếp ở Australia năm 2019–2020, ngọn lửa cuối cùng cũng lắng xuống. Nhưng với nhiều động vật hoang dã, cuộc chiến để sống sót lúc ấy mới thực sự bắt đầu.Chúng thoát khỏi biển ...
KIM BÀI MIỄN TỬ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4107 17:00, 19/08/2026
0 0 1,382 0.0
KIM BÀI MIỄN TỬTấm “kim bài miễn tử” còn sót lại duy nhất ở Trung Quốc thuộc về dòng họ nào? Nhà họ Tiền ở Trường Lạc (tỉnh Chiết Giang) là một trong những gia tộc hiếm hoi sở hữu tấm "kim bài miễn tử" do hoàng đế ban, nó đã tồn tại hơn 1.000 năm. --- NSC --- Trong lịch sử Trung Hoa, khái niệm ...
Cưới vợ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4103 11:32, 17/08/2026
0 0 1,857 0.0
Tôi tên là Lý Chí Cường, năm nay 32 tuổi. Bốn năm trước, tôi đặt chân đến Tây Tạng và từ đó đến nay vẫn chưa một lần rời khỏi nơi này. Không phải vì tôi đến đây để tìm kiếm tín ngưỡng, cũng chẳng phải vì lưu luyến một ký ức nào đó, càng không phải vì những chuyện nghe có vẻ màu mè như “gột rửa ...
Món đồ cổ duy nhất trên thế giới không thể làm giả hay phục chế, đồ linh diệu quý giá
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4100 08:00, 15/08/2026
0 0 2,701 0.0
“Di vật mồ côi” không thể làm giả, công nghệ hiện đại cũng khó phục chế, đến nay vẫn chưa ai có thể hiểu được bí ẩn mô hình kết cấu của nó.Ngoài chuyện gian lận thương hiệu, lừa đảo trên thị trường di vật văn hóa còn đáng báo động hơn. Giới đồ cổ luôn thâm trầm, có khi những người thẩm định ...
Cuộc Đời Truân Chuyên Của Con Gái Nhà Thơ Nguyễn Đình Chiểu.
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4102 11:37, 14/08/2026
0 0 2,341 0.0
BÀ SƯƠNG NGUYỆT ANH - NỮ CHỦ BÚT ĐẦU TIÊN CỦA BÁO CHÍ VIỆT NAM…Bà Sương Nguyệt Anh (1864 - 1922) sinh tại xã An Đức, huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre. Bà là con gái thứ tư (cho nên trong gia tộc thường gọi bà là Năm Hạnh) của nhà thơ Nguyễn Đình Chiểu. Mẹ là bà Lê Thị Điền, người làng Thanh Ba thuộc huyện Cần Giuộc. ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!