/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Tuổi xế chiều

4069 12:14, 30/06/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Tuổi xế chiều

Sáng nay, con gái đưa tôi vào viện dưỡng lão.

Nó nói: Ba ở đây sẽ có người chăm sóc. Con cũng yên tâm hơn.

Tôi chỉ gật đầu.
Tôi biết con bé nói đúng.
Mấy tháng gần đây, chân tôi yếu dần. Có lần tôi té trong phòng tắm, nằm dưới sàn gần 1 tiếng đồng hồ mới với được điện thoại.

Từ hôm đó, con gái kg còn muốn tôi sống 1 mình.
Tôi kg trách nó.
Tôi biết nó thương tôi.

Nhưng khi chiếc xe dừng trước cửa viện dưỡng lão, trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác rất khó nói.

Tôi biết từ hôm nay cuộc đời mình sẽ khác.
Căn phòng của tôi kg lớn.
Có 1 chiếc giường, 1 cái tủ, 1 chiếc ghế và cửa sổ nhìn ra bãi đậu xe.

Con gái mang theo vài bộ quần áo, thuốc men và 1 tấm hình gia đình.
Nó đặt tấm hình lên chiếc bàn cạnh giường rồi hỏi:
“Ba thấy được kg?”
Tôi nói:
“Được rồi con.”

Thật ra tôi muốn nói với nó rằng tôi muốn về nhà.
Tôi muốn về căn nhà mà tôi đã sống cả đời.

Nơi tôi tự tay sơn từng bức tường.
Tự sửa hàng rào.
Tự trồng cái cây trước sân.
Nơi vợ tôi từng nấu ăn mỗi chiều và đứng ngoài cửa gọi tôi vào khi trời tối.

Nhưng vợ tôi mất rồi.
Các con đều có gia đình riêng.
Căn nhà bây giờ chỉ có 1 mình tôi.

Con gái mở tủ, xếp quần áo cho tôi rồi nói rất nhiều chuyện.
Nó nói cuối tuần sẽ đến.
Nói sẽ mang món tôi thích ăn.
Nói nếu thiếu gì thì gọi cho nó.

Tôi biết nó đang cố làm cho tôi cảm thấy khá hơn.

Trước khi về, nó ôm tôi thật chặt.
Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó rồi nói:
“Con về đi. Ba ở đây được mà.”

Cánh cửa vừa đóng lại, tôi ngồi xuống mép giường.
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn cái vali còn mở dưới chân.
Tự nhiên tôi kg biết mình phải làm gì tiếp theo.

Cả cuộc đời tôi lúc nào cũng biết mình cần làm gì.

Ngày còn trẻ thì đi làm.
Có vợ rồi thì lo cho vợ.
Có con thì lo cho con.
Nhà hư thì sửa.
Xe hỏng thì mang dụng cụ ra làm... 
Gia đình gặp chuyện gì, mọi người đều gọi tôi...

Ngày đó, tôi là người phải mạnh mẽ.
Tôi kg được phép than mệt.
Kg được phép nói sợ.
Kg được phép nói mình kg biết phải làm sao.

Vậy mà hôm nay, người ta hỏi tôi có tự thay quần áo được kg.
Có tự đi vệ sinh được kg.
Có nhớ hôm nay là thứ mấy kg.

Tôi hiểu họ kg có ý gì.
Họ chỉ đang làm nhiệm vụ.

Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến tôi nhận ra rằng mình kg còn là người đàn ông như trước nữa.

Buổi chiều, 1 cô y tá bước vào đo huyết áp.
Cô ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng.
Cô hỏi:
“Ông có cần gì kg?”

Tôi nói:
“Không, Tôi ổn.”

Người đàn ông chúng tôi thường nói như vậy.
“Tôi ổn.”

Ngay cả khi trong lòng không ổn chút nào.
Tôi kg muốn khóc trước mặt con.
Không muốn than thở với y tá.
Cũng kg muốn ai nghĩ tôi yếu đuối.

Nhưng thật lòng mà nói, hôm nay tôi rất sợ.
Kg phải sợ nơi này.
Tôi sợ mình sẽ bị bỏ quên.
Sợ những ngày cuối tuần, tôi sẽ cứ ngồi nhìn ra cửa, chờ  một người không đến.
Sợ 1 ngày các cháu lớn lên, bận rộn với cuộc đời của chúng và chỉ còn nhớ đến tôi qua 1 tấm hình.
...

Mà kg ai biết người đàn ông này đã từng làm việc 12  tiếng mỗi ngày.
Từng dành cả đời để che chở cho gia đình.

Bữa cơm tối nay .
Người đàn ông ngồi đối diện nói với tôi :Ông mới vào à, ngày đầu ai cũng muốn về nhà.

Tôi hỏi: Sau này có quen kg?

Ông ấy im lặng 1 lúc.
Rồi nói: Người ta quen với căn phòng nhưng kg chắc quen được cảm giác nhớ nhà.

Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường lạ.
Tôi quay mặt về phía tấm hình gia đình.

Trong hình, tôi còn khỏe.
Vợ tôi còn sống.
Các con còn nhỏ.
Tất cả chúng tôi đều đang cười.

Tôi nhìn tấm hình thật lâu rồi tự nhủ :

“Ngày đầu thôi mà. Rồi sẽ ổn"

Ngày mai, tôi sẽ cố bước ra ngoài hành lang.
Tôi sẽ tìm 1 chỗ ngồi gần cửa sổ.
Tôi sẽ thử nói chuyện với những người ở đây.
Có thể chúng tôi đều có những câu chuyện giống nhau.
Những người từng gánh vác gia đình.

Và rồi 1 ngày, chúng tôi phải học cách để người khác chăm sóc lại mình.

Điều đó kg dễ đối với 1 người đàn ông.
Cả đời tôi được dạy phải tự đứng trên đôi chân của mình.

Tôi tên là Robert, 82 tuổi.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở viện dưỡng lão.
Tôi kg cần ai thương hại.
Hãy nhìn tôi như 1 người đàn ông đã sống trọn 1 cuộc đời.

Một người chồng từng yêu vợ.
Một người cha từng hy sinh cho con.
Một người đàn ông đã từng rất mạnh mẽ.

Và dù hôm nay tôi cần người khác dìu mình bước đi…

Nhưng tôi vẫn là tôi!

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

BÁT CỦA MÌNH, TRỜI ĐÃ CHO - PHÚC CỦA MÌNH, TỰ ĐÃ CÓ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3922 09:29, 15/12/2025
0 0 8,301 0.0
“Trời sinh ai, nấy có phần – lo cũng không thêm được.”Mọi người hãy thử ngẫm mà xem, có phải từ lúc lọt lòng, mỗi chúng ta đã có một số phận khác nhau không? Có đứa trẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, có đứa mở mắt ra đã thấy cha mẹ cơ cực. Có người ăn học thành tài, chữ nghĩa đầy mình mà ra đời vẫn ...
HỌC CÁCH ĐỂ TRỞ NÊN MAY MẮN
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3920 11:19, 12/12/2025
0 0 17,389 0.0
Ai cũng muốn là người may mắn, nhưng không phải ai cũng được như thế. Nhưng nếu biết cách, bạn sẽ là người may mắn.Trên thế giới có 3 loại người: người may mắn, người xui xẻo và bình thường. GS Richard Wiseman, ĐH Hertfordshire (Anh) đã làm một cuộc nghiên cứu cực kì công phu trên 400 người từ 18 đến 84 tuổi ...
Lá thư của cựu Thủ tướng Đài Loan dạy con trai lay động triệu người đọc
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3919 19:00, 06/12/2025
0 0 19,363 0.0
Là chính khách nổi tiếng, Tôn Vận Tuyền (cựu Thủ tướng Đài Loan, Trung Quốc) có 4 người con học rộng tài cao. Đọc lá thư gửi con trai, phần nào hiểu về bí quyết ông nuôi dạy các con nên người.Cựu Thủ tướng Sun Yun-suan - Tôn Vận Tuyền (1913 – 2006) từng là một ngôi sao chính trị của Đài Loan (Trung Quốc). Ông ...
dịch vụ xe cấp cứu đô thị hiện đại đầu tiên trên thế giới
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3918 05:34, 06/12/2025
0 0 8,751 0.0
Không ai ở New York từng quên buổi chiều hôm đó, năm 1869. Một người phụ nữ chạy băng qua Đại lộ số Năm, váy được vén cao, một chiếc túi da ôm sát vào ngực. Tên bà là Marie Zakrzewska, 43 tuổi, và khi đám đông né sang hai bên để nhường đường, ai cũng nghĩ chung một điều: “Một người phụ nữ thì có thể làm ...
Câu truyện ấm lòng mùa đông
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3917 08:12, 05/12/2025
0 0 8,642 0.0
Chủ tiệm giặt ủi đã gọi cảnh sát đến đuổi "kẻ lang thang" đang ngủ cạnh máy sấy.Khi cảnh sát phó đến và nhìn thấy chiếc mũ của người đàn ông, ông ta không còng tay mà ngồi xuống sàn.Đó là một đêm lạnh giá, giá rét, và Elijah, 88 tuổi, không còn nơi nào khác để đi.Tiệm giặt ủi mở cửa 24/24 là nơi duy ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!