/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Tuổi xế chiều

4069 12:14, 30/06/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Tuổi xế chiều

Sáng nay, con gái đưa tôi vào viện dưỡng lão.

Nó nói: Ba ở đây sẽ có người chăm sóc. Con cũng yên tâm hơn.

Tôi chỉ gật đầu.
Tôi biết con bé nói đúng.
Mấy tháng gần đây, chân tôi yếu dần. Có lần tôi té trong phòng tắm, nằm dưới sàn gần 1 tiếng đồng hồ mới với được điện thoại.

Từ hôm đó, con gái kg còn muốn tôi sống 1 mình.
Tôi kg trách nó.
Tôi biết nó thương tôi.

Nhưng khi chiếc xe dừng trước cửa viện dưỡng lão, trong lòng tôi vẫn có 1 cảm giác rất khó nói.

Tôi biết từ hôm nay cuộc đời mình sẽ khác.
Căn phòng của tôi kg lớn.
Có 1 chiếc giường, 1 cái tủ, 1 chiếc ghế và cửa sổ nhìn ra bãi đậu xe.

Con gái mang theo vài bộ quần áo, thuốc men và 1 tấm hình gia đình.
Nó đặt tấm hình lên chiếc bàn cạnh giường rồi hỏi:
“Ba thấy được kg?”
Tôi nói:
“Được rồi con.”

Thật ra tôi muốn nói với nó rằng tôi muốn về nhà.
Tôi muốn về căn nhà mà tôi đã sống cả đời.

Nơi tôi tự tay sơn từng bức tường.
Tự sửa hàng rào.
Tự trồng cái cây trước sân.
Nơi vợ tôi từng nấu ăn mỗi chiều và đứng ngoài cửa gọi tôi vào khi trời tối.

Nhưng vợ tôi mất rồi.
Các con đều có gia đình riêng.
Căn nhà bây giờ chỉ có 1 mình tôi.

Con gái mở tủ, xếp quần áo cho tôi rồi nói rất nhiều chuyện.
Nó nói cuối tuần sẽ đến.
Nói sẽ mang món tôi thích ăn.
Nói nếu thiếu gì thì gọi cho nó.

Tôi biết nó đang cố làm cho tôi cảm thấy khá hơn.

Trước khi về, nó ôm tôi thật chặt.
Tôi vỗ nhẹ lên lưng nó rồi nói:
“Con về đi. Ba ở đây được mà.”

Cánh cửa vừa đóng lại, tôi ngồi xuống mép giường.
Căn phòng im lặng.
Tôi nhìn cái vali còn mở dưới chân.
Tự nhiên tôi kg biết mình phải làm gì tiếp theo.

Cả cuộc đời tôi lúc nào cũng biết mình cần làm gì.

Ngày còn trẻ thì đi làm.
Có vợ rồi thì lo cho vợ.
Có con thì lo cho con.
Nhà hư thì sửa.
Xe hỏng thì mang dụng cụ ra làm... 
Gia đình gặp chuyện gì, mọi người đều gọi tôi...

Ngày đó, tôi là người phải mạnh mẽ.
Tôi kg được phép than mệt.
Kg được phép nói sợ.
Kg được phép nói mình kg biết phải làm sao.

Vậy mà hôm nay, người ta hỏi tôi có tự thay quần áo được kg.
Có tự đi vệ sinh được kg.
Có nhớ hôm nay là thứ mấy kg.

Tôi hiểu họ kg có ý gì.
Họ chỉ đang làm nhiệm vụ.

Nhưng mỗi câu hỏi đều khiến tôi nhận ra rằng mình kg còn là người đàn ông như trước nữa.

Buổi chiều, 1 cô y tá bước vào đo huyết áp.
Cô ấy nói chuyện rất nhẹ nhàng.
Cô hỏi:
“Ông có cần gì kg?”

Tôi nói:
“Không, Tôi ổn.”

Người đàn ông chúng tôi thường nói như vậy.
“Tôi ổn.”

Ngay cả khi trong lòng không ổn chút nào.
Tôi kg muốn khóc trước mặt con.
Không muốn than thở với y tá.
Cũng kg muốn ai nghĩ tôi yếu đuối.

Nhưng thật lòng mà nói, hôm nay tôi rất sợ.
Kg phải sợ nơi này.
Tôi sợ mình sẽ bị bỏ quên.
Sợ những ngày cuối tuần, tôi sẽ cứ ngồi nhìn ra cửa, chờ  một người không đến.
Sợ 1 ngày các cháu lớn lên, bận rộn với cuộc đời của chúng và chỉ còn nhớ đến tôi qua 1 tấm hình.
...

Mà kg ai biết người đàn ông này đã từng làm việc 12  tiếng mỗi ngày.
Từng dành cả đời để che chở cho gia đình.

Bữa cơm tối nay .
Người đàn ông ngồi đối diện nói với tôi :Ông mới vào à, ngày đầu ai cũng muốn về nhà.

Tôi hỏi: Sau này có quen kg?

Ông ấy im lặng 1 lúc.
Rồi nói: Người ta quen với căn phòng nhưng kg chắc quen được cảm giác nhớ nhà.

Đêm xuống, tôi nằm trên chiếc giường lạ.
Tôi quay mặt về phía tấm hình gia đình.

Trong hình, tôi còn khỏe.
Vợ tôi còn sống.
Các con còn nhỏ.
Tất cả chúng tôi đều đang cười.

Tôi nhìn tấm hình thật lâu rồi tự nhủ :

“Ngày đầu thôi mà. Rồi sẽ ổn"

Ngày mai, tôi sẽ cố bước ra ngoài hành lang.
Tôi sẽ tìm 1 chỗ ngồi gần cửa sổ.
Tôi sẽ thử nói chuyện với những người ở đây.
Có thể chúng tôi đều có những câu chuyện giống nhau.
Những người từng gánh vác gia đình.

Và rồi 1 ngày, chúng tôi phải học cách để người khác chăm sóc lại mình.

Điều đó kg dễ đối với 1 người đàn ông.
Cả đời tôi được dạy phải tự đứng trên đôi chân của mình.

Tôi tên là Robert, 82 tuổi.

Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở viện dưỡng lão.
Tôi kg cần ai thương hại.
Hãy nhìn tôi như 1 người đàn ông đã sống trọn 1 cuộc đời.

Một người chồng từng yêu vợ.
Một người cha từng hy sinh cho con.
Một người đàn ông đã từng rất mạnh mẽ.

Và dù hôm nay tôi cần người khác dìu mình bước đi…

Nhưng tôi vẫn là tôi!

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

MẠNH TỬ VÀ 10 TRIẾT LÝ SỐNG
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3796 15:09, 02/07/2025
0 0 13,787 0.0
Những quan niệm nhân sinh sâu sắc, mang đậm tính triết lý được Mạnh Tử đúc kết cả đời dưới đây thực sự là món quà quý dành tặng cho tất cả chúng ta.Mạnh Tử dạy 10 điều, khẳng định việc khó nhất trên đời là tu khẩu nghiệp!1. Người có thực tài là người khiêm tốnMạnh Tử nói: "Kỳ vi nhân dã tiểu ...
Bài học từ: Con Kiến
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3795 12:49, 29/06/2025
0 0 15,483 10.0
Hàng chục con kiến bị rơi vào chai nước 5 lít được để mở suốt đêm. Chúng vùng vẫy trong làn nước trong suốt, như thể từng con đang chiến đấu giành giật sự sống.Ban đầu, tôi tưởng rằng chúng đang dìm nhau để sống sót, con này giẫm đạp lên con kia để tự cứu mình.Tôi quay đi, quyết định không can thiệp.Nhưng ...
PHẢI TRỪ BỎ KIÊU, XA, DÂM, DẬT
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3793 19:00, 25/06/2025
1 0 14,151 10.0
 Người xưa cũng nhắc nhở con trẻ chúng ta phải có 4 lỗi lầm phải cẩn thận, gọi là “Kiêu, Xa, Dâm, Dật“. Kiêu là kiêu ngạo, cũng vừa mới đề cập qua rồi, tại sao trẻ nhỏ lại ngạo mạn? Thật ra nguyên nhân căn bản là ở chỗ sai lầm của chúng ta trong thứ tự giáo dục chúng, đó gọi là Đức – Tài đồng ...
HÃY SỬA LUẬT, ĐỪNG SỬA ĐIỀU TỬ TẾ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3794 14:49, 25/06/2025
0 0 16,142 0.0
 Chỉ với 1 cái tournevis, cụ đã vá lại cả thế giới.Khi George bước sang tuổi 79 và nghỉ hưu, ông không mua gậy chơi golf, cũng chẳng mắc võng ngoài vườn.Thay vào đó, ông treo một tấm bảng tự làm trước cửa nhà để xe:"Đồ hỏng? Mang đến đây. Không lấy tiền. Chỉ cần trà và chuyện trò."Cư dân thị trấn ...
Một bữa ăn, một cuộc đời!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
3791 09:00, 25/06/2025
0 0 14,792 0.0
Một bữa ăn, một cuộc đời! Câu chuyện này của Zuo Zhuan sẽ cho bạn biết thế nào là chính nghĩa!Trình Thục Vũ Năm thứ hai đời Lỗ Tuyên Công (607 TCN), gió thu ảm đạm, lá rụng đầy trời. Triệu Đôn , một vị quan nước Tấn , tự là Huyền Tử, dẫn người lên núi Thọ Dương săn bắn.Khi chúng tôi đến một vùng ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
Giúp Uống Trà Thôi tốt hơn mỗi ngày
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!