/Uống trà thôi
Tải ứng dụng
Trang chủ / Chia sẻ

Pháp Sư Trụ Trì Thản Nhiên Đón "Đại Tướng Quân Tới Phá Chùa"

4113 09:04, 25/08/2026
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM

( từ)

Pháp Sư Trụ Trì Thản Nhiên Đón

Pháp Sư Trụ Trì Thản Nhiên Đón "Đại Tướng Quân Tới Phá Chùa", Cái Kết Khiến Hậu Nhân Cảm Thán

Pháp sư Hư Vân đang ngồi thiền định cùng các tăng nhân, đột nhiên tiểu hòa thượng canh giữ cổng chùa hớt hải chạy vào đại điện kêu lớn: “Đại sự không hay rồi, đại sự không hay rồi, ngài mau trốn đi, hắn, hắn đang lên núi đó”…

Hắn rốt cuộc là ai mà khiến tiểu hòa thượng sợ hãi như vậy?

💥 Tướng quân phá chùa Lý Căn Nguyên
Lý Căn Nguyên tên chữ là Vân Sinh, từng đỗ tú tài, chịu ảnh hưởng sâu sắc tư tưởng Nho gia, lập chí coi việc thiên hạ là trách nhiệm bản thân. Sau này, ông theo Tôn Trung Sơn gia nhập Đồng minh hội, hoạt động chống triều Thanh. Sau Cách mạng Tân Hợi, ông đảm nhiệm Tổng trưởng Quân chính Vân Nam, kiêm Chủ tịch Thượng viện.

Nhưng ở trong quân ngũ thời gian lâu, thói quen quân phiệt ngang ngược võ đoán cũng ngày càng đậm nét. Đối với Phật học, Phật giáo, ông rất coi thường.

Ông cho rằng, tư tưởng Phật giáo tiêu cực yếm thế, hoàn toàn không có chút tác dụng nào đối với sự tiến bộ của xã hội. Thời kỳ đầu Dân Quốc, những sự kiện phá chùa đuổi sư xảy ra ở khắp nơi.

💥 Trụ trì, Ngài mau trốn đi!
Một ngày tháng 8 năm 1912, trong chùa Chúc Thánh núi Kê Túc ở Đại Lý, Vân Nam, Trung Quốc, Pháp sư Hư Vân đang ngồi khoanh chân niệm kinh cùng các tăng nhân, đột nhiên, tiểu hòa thượng canh giữ cổng chùa hớt ha hớt hải chạy vào đại điện, thở hổn hển và nói lớn với Pháp sư Hư Vân: “Đại sự không hay rồi, đại sự không hay rồi, ngài mau trốn đi, hắn, hắn đang lên núi đó”.

Tăng ni núi Kê Túc có tới bảy, tám trăm người, nghe được tin này thì ai nấy đều nơm nớp lo sợ, mất ăn mất ngủ.

Hôm đó, vị Tướng quân phá chùa này quả nhiên dẫn binh lính nạp đạn sẵn sàng ầm ầm tiến đến. Họ đóng quân ở chùa Tất Đàn, phá hủy chùa Tất Đàn không còn lại thứ gì. Có lẽ chùa tiếp theo sẽ là Chúc Thánh.

Tiểu hòa thượng canh giữ cổng chưa từng trông thấy trận thế như vậy, nên vô cùng lo lắng sợ hãi.

Tiểu hòa thượng vừa vào đại điện liền cuống quýt gọi Pháp sư Hư Vân: “Ngài mau mau trốn đi”.

Mọi người đều cuống cuồng khuyên ông hãy mau chóng bỏ trốn đi. Nào ngờ, Pháp sư Hư Vân vẫn điềm tĩnh ung dung nói: “Mọi người ai muốn trốn thì hãy trốn đi. Nếu là nghiệp báo phải chết, thì trốn cũng có tác dụng gì? Bần tăng nguyện lấy tấm thân này tuẫn giáo, ngăn chặn nghiệp chướng”.

Nghe những lời này của lão hòa thượng, cái tâm lo sợ căng thẳng của mọi người cũng dần lắng xuống, mọi người đều ở lại chùa, không trốn đi nữa.

Tối hôm đó, Pháp sư Hư Vân một thân một mình đến chùa Tất Đàn, nhờ binh sĩ gác cổng thông báo muốn gặp Lý Tướng quân. Người lính này biết Pháp sư Hư Vân, nên thực sự không nỡ lòng để ông tự chui đầu vào rọ, thế nên mặc cho Pháp sư nói như thế nào đi nữa, anh ta cũng không đi thông báo.

💥 Bình thản đối mặt tướng quân
Pháp sư Hư Vân bèn tự mình xông vào, thấy Lý Cân Nguyên cùng với cựu Án sát sứ Tứ Xuyên Triệu Phiên đang ngồi trong điện Vạn Thọ đàm luận, ông bèn tiến đến hành lễ.

Lý Căn Nguyên có thái độ ngạo mạn, không thèm để mắt đến. Triệu Phiên và Pháp sư Hư Vân vốn có mối giao hảo từ trước, nên hàn huyên với Pháp sư một lúc, và hỏi: “Ngài đến đây có công cán gì thế?”

Pháp sư Hư Vân vừa định mở miệng thì Lý Căn Nguyên vắt một chân lên đùi, nhìn Hư Vân và đập bàn thét lên giận dữ: “Lão tăng này hãy nghe ta hỏi, ‘Phật giáo có tác dụng gì, có ích lợi gì’?”

Pháp sư Hư Vân trả lời: “Thánh nhân lập ra tôn giáo, có thể tế thế lợi dân, làm việc thiện, từ bỏ việc ác. Từ xưa chính quyền và tôn giáo đều song hành, chính quyền là để giúp dân, tôn giáo là để giáo hóa dân. Phật gia dạy con người trị sửa cái tâm mình. Tâm là gốc của vạn vật, gốc mà chính thì vạn vật được yên ổn, thiên hạ thái bình”.

Lý Căn Nguyên vốn xuất thân Nho sinh, thấy Pháp sư Hư Vân trả lời rất ung dung, hòa ái, đường hoàng như thế này, thì nét mặt và khẩu khí đã dịu đi chút đỉnh, ông hỏi tiếp: “Vậy ông hãy nói xem, cần những tượng đất, tượng gỗ kia để làm gì, có tác dụng gì? Chẳng phải tiêu phí tài sản đó sao?”

Pháp sư Hư Vân nói: “Dùng lời thế tục nói, thì như núi Nê dựng tượng Thánh nhân (Khổng Tử), Đinh Lan khắc gỗ (thờ cha mẹ), giống như từ đường của các dòng tộc, chẳng qua là nơi để cái tâm của mọi người quy về mà thôi. Nhưng công hiệu thì không thể nghĩ bàn. Ngài xem, nếu lòng người không có sự kính úy, như thế sẽ không việc ác nào mà không làm, sẽ gây họa loạn thế gian. Do đó, sao có thể nói là tiêu phí tiền tài được?”

Nghe đến đây, nét mặt Lý Căn Nguyên đã có chút vui vẻ rồi, ông sai người đem trà và điểm tâm kính dâng Pháp sư Hư Vân, sau đó lại hỏi: “Vậy tại sao có những hòa thượng không làm việc tốt, trái lại còn làm rất nhiều việc xấu?”

Pháp sư Hư Vân trả lời:

“Danh từ “Hòa thượng” chỉ là một danh xưng chung, cũng có sự khác biệt phàm Thánh, thật giả. Không thể thấy một vài tăng nhân không tốt, liền phế bỏ toàn bộ tăng nhân được. Giống như không thể vì một vài tú tài không tốt, mà mắng chửi Khổng Tử, giết tất cả các tú tài được. Cũng giống như Tướng quân, ngài thống lĩnh quân đội, tuy kỷ luật quân sự nghiêm minh, nhưng cũng không thể ai nếu đều thông minh chính trực như Tướng quân được, kiểu gì cũng có vài người phạm lỗi, lẽ nào vì thế mà giết toàn bộ đội quân này sao?”

“Biển không ruồng bỏ tôm cá, do đó mới rộng lớn. Phật Pháp lấy Tính làm biển, không gì không bao dung. Chỉ cần giữ gìn giới luật, dần dần lặng lẽ, người xấu cũng sẽ thay đổi thành người tốt”.

Lý Căn Nguyên nghe xong thì trong lòng vô cùng vui thích, và đàm đạo với Pháp sư Hư Vân rất lâu. Chốc chốc, lại thấy Tướng quân cười sảng khoái, chốc chốc lại thấy Tướng quân gật đầu biểu thị tán đồng. Thế là Tướng quân căn dặn nhà bếp chuẩn bị bữa tối.

Sau khi cùng lão hòa thượng dùng bữa tối, Tướng quân lại cùng hòa thượng thắp đuốc đàm đạo đến khuya.

Cuối cùng, Lý Căn Nguyên bỗng tỉnh ngộ, than thở rằng: “Chao ôi, thì ra Phật Pháp tinh thâm vi diệu như thế này, nhưng tôi đã giết tăng nhân, phá hủy chùa, tội nghiệp rất lớn rồi. Làm thế nào bây giờ?”

Pháp sư Hư Vân nói: “Đó là phong khí nhất thời gây ra, không thể tất cả đều đổ tội lên Tướng quân được. Chỉ cần ngài phát nguyện từ nay về sau dốc hết sức bảo hộ Phật Pháp, thì tự nhiên công đức vô lượng rồi”.

💥 Hộ tống Pháp sư quay lại chùa
Lý Tướng quân đang lo lắng chuyển sang vui mừng, tâm tình cũng thư thái hẳn lên. Hôm sau, Lý Căn Nguyên đích thân hộ tống Pháp sư Hư Vân trở về chùa. Còn các tăng nhân chùa Chúc Thánh, thấy Pháp sư Hư Vân đi gặp Lý Căn Nguyên, cả đêm không trở về, thì đều cho rằng, nhất định đã bị ông ta giết hại rồi.

Họ bất giác kinh hoàng bối rối không biết làm gì, cả đêm cũng không ngủ. Ai nấy đều đang dự tính bỏ chạy giữ mạng thì bỗng thấy tiểu hòa thượng đến báo: “Pháp sư trở về rồi, đi sau còn có quan binh hộ tống”.

Các tăng nhân vội vàng chạy ra, chỉ thấy Lý Căn Nguyên mặc quân phục cấp tướng, đích thân dắt ngựa, trên lưng ngựa là lão hòa thượng Hư Vân ngồi ngay ngắn, đang chậm rãi tiến về phía cổng núi, phía sau là mấy chục quan binh hộ tống.

Lúc này, mặt trời vừa mới mọc chiếu sáng núi rừng, từ trên đỉnh núi xuống chân núi, cỏ cây hoa lá khắp núi rừng đều hiện lên màu sắc vàng kim, toàn bộ quả núi là màu vàng kim, rực rỡ trang nghiêm, mọi người đều kinh ngạc ngây người ra.

Lý Căn Nguyên thấy cảnh tượng kỳ lạ này thì trong tâm càng cảm động, quỳ xuống xin Pháp sư Hư Vân cho ông ta được quy y Phật môn. Ông lại sai người thu dọn hành lý ở chùa Tất Đàn đem đến chùa Chúc Thánh cư trú, cùng các tăng nhân tụng kinh, tham thiền, ăn chay, trở thành một đệ tử tại gia…

Nguồn Internet

 

Đánh giá của bạn
1+
2+
3+
4+
5+
6+
7+
8+
9+
10+

Bình Luận

Đăng nhập để bình luận cho bài viết

Có thể bạn quan tâm

NGƯỜI XẤU MÀ TA NHÌN THẤY THỰC RA CHÍNH LÀ BẢN THÂN TA
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4011 08:00, 21/04/2026
0 0 5,605 0.0
Người khác giống như tấm gương phản chiếu của chính mình, điều ta thấy ở người khác thực ra chính là bản thân mình.Trong sách “Liệt tử” có kể câu chuyện về một người hàng xóm bị nghi ngờ ăn trộm rìu.Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông bị mất một chiếc rìu, ông ta nghi ngờ rằng con trai của người ...
PHÚC BẤT TẬN HƯỞNG, QUYỀN BẤT TẬN SỬ
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4010 15:48, 20/04/2026
0 0 13,024 0.0
Người xưa nói: “Phúc hề họa sở ỷ, họa hề phúc sở trí”, tức là họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa, phúc nếu như hưởng hết thì tất sẽ chiêu mời họa. Vì vậy, “phúc bất tận hưởng” (phúc là không thể hưởng hết). Sở dĩ có câu nói này là bởi vì cổ nhân tin rằng mọi phúc ...
Sống Có Đức, Tai Hoạ Tự Tan Biến!
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4008 06:03, 18/04/2026
0 0 5,419 0.0
Sống Có Đức, Tai Hoạ Tự Tan Biến!Bạn có bao giờ nhận ra:Có những người sống rất yên.Không phải vì họ may mắn.Không phải vì cuộc đời ưu ái họ.Mà vì họ sống có đức.Cổ nhân có câu: “Đức dày thì phúc lớn. Tâm thiện thì tai qua.”Không phải ngẫu nhiên. Đó là quy luật vận hành của đời người.Có người ...
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4006 16:02, 14/04/2026
0 0 5,429 0.0
Chúng ta đều biết rằng, việc đọc sách có thể nâng cao khả năng tự trau dồi bản thân, nhưng điều này hoàn toàn không phải là bổ xung thêm nhiều kiến ​​thức. Có quá nhiều người đã đọc rất nhiều sách, ví như các chuyên gia và giáo sư. Tuy nhiên, việc tự trau dồi bản thân của họ vẫn còn kém cỏi.Đạo giáo ...
“Kết giao nhìn chí hướng, không nhìn lời nói”?
Team Uống Trà Thôi TRUYỆN TÍCH CỰC & SUY NGẪM
4005 16:55, 13/04/2026
0 0 12,880 0.0
Trong đời người, gặp gỡ đã là duyên, nhưng giữ được một mối quan hệ bền lâu lại là chuyện khác. Có người quen rất nhanh, nói chuyện hợp ý, lời lẽ chân thành, tưởng như tri kỷ. Nhưng đi một đoạn đường mới nhận ra: lời nói có thể giống nhau, còn chí hướng lại khác biệt rất xa.Người xưa dạy: “Kết ...
GIỚI THIỆU CÁC TRÀ QUÁN
GIỚI THIỆU SÁCH HAY
×
Uống Trà Thôi
Chỉ 30s tải app cực nhẹ và trải nghiệm!